[Phụ vương yêu nghiệt]C7


Chương 7: Ta muốn xuất môn

Edit : Sarina

Đã beta !

Trở lại phòng, lòng của Tiểu Vụ vẫn còn đập bùm bùm như trống đánh,lá gan Băng Băng quá lớn, tính tình cũng quá cố chấp , rõ ràng đã nói với nàng không được đi vào cái sân kia, nàng cư nhiên còn muốn trốn khỏi phủ từ nó !

Chuyện này có nên nói cho Vương gia không? Nếu Vương gia biết nàng xông vào cấm khu, sẽ xử lý nàng như thế nào ? Giống như tỳ nữ trước kia, sau khi bị đánh thì đuổi ra khỏi phủ sao? Nàng không còn người thân, nếu bị đuổi ra ngoài, nàng có thể đi nơi nào?

Tiểu Vụ nghĩ xong lại khóc ra tiếng.

Băng Băng tò mò nhìn nàng, khó hiểu hỏi: “Tỷ như thế nào lại khóc? Là muội chọc giận tỷ sao?”

Tiểu Vụ lắc đầu, nàng không biết nên nói như thế nào. Tấn vương gia tuy rằng không có thừa nhận quan hệ của người với Băng Băng trước mặt mọi người nhưng mọi người đều coi nàng thành chủ tử mà đối đãi . Nàng chỉ là người được phái tới hầu hạ Băng Băng, về sau Băng Băng sẽ là tiểu quận chúa, làm trái ý Băng Băng chính là bất kính đối với chủ tử. Nhưng nếu làm theo cũng sẽ bị trách phạt, nàng rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?

Băng Băng vươn tay nhỏ bé thay Tiểu Vụ lau lệ, lại hỏi: “Tỷ rốt cuộc làm sao vậy? Đừng khóc a, tỷ lớn hơn muội mà còn khóc, bị người khác thấy được sẽ bị chê cười .”

Tiểu Vụ nức nở cầu xin nói: “Băng Băng tiểu thư, chúng ta không cần đi ra ngoài được không? Bên ngoài cũng không an toàn, trong khoảng thời gian này rất đông người, nô tỳ sợ lạc người liền sẽ bị Vương gia trách phat !”

Băng Băng một chút cũng không lo lắng: “Tìm không được đường về nhà thì chúng ta có thể tìm người hỏi a.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì hết, nếu Vương gia có hỏi, ta sẽ gánh vác!” Băng Băng có chút hào khí nói. [ Thiệt sự là đồng ý con bé còn con nít cơ mà đọc tới đây cũng phản cảm =v= Ko quan tâm cảm nhận người khác gì cả ]

Tiểu Vụ vẫn rất lo lắng, nhưng nhìn bộ dáng của Băng Băng phỏng chừng cũng không ngăn cản , chỉ hy vọng không bị Vương gia phát hiện. Kỳ thật,bên ngoài rầm rộ  Tiểu Vụ cũng rất tò mò nhưng nàng không có can đảm giống như Băng Băng.

Sương phòng bí mật ở Vương phủ, Vương gia mỗi ngày đều ngây ngốc trốn ở trong đó không hề xuất môn.

Nhan Như Phong đứng ở cửa, trên mặt luôn là mỉm cười. Bộ dáng dương dương tự đắc của hắn ở trong mắt Tấn vương gia thập phần đáng ghét.

“Phong cảnh rất đẹp sao?” Câu hỏi đậm mùi thuốc súng.

Nhan Như Phong vân đạm phong khinh trả lời: “Cũng không tệ lắm.”

“Xem lâu như vậy cũng không biết chán? !”

“Này, ngươi còn giả vờ không biết cái gì gọi là tâm tính bất đồng thì nhìn đến sự vật cảm nhận cũng không giống nhau. Tổng tuyển cử lần này kinh động tất cả nữ tử trên thiên hạ, thật là đẹp mắt a! Nói vậy lúc này đây cũng nên đem Tấn vương gia của chúng ta gả ra ngoài rồi.”

Rõ ràng là đùa cợt nhưng vào tai Tấn vương gia thì lại thành ý nghĩa khác.

“Ngươi vui sướng khi người gặp họa thì cứ nói thẳng ra?” Tấn vương gia đã đè thấp ngữ khí  đến cực hạn,là một người ít biểu lộ cảm xúc gặp phải chuyện hôn nhân liền khó có thể khống chế chính mình . Hắn nắm chặt hai đấm, lúc này đây phụ hoàng đã rất quyết tâm nếu không làm sao lại không bố cáo thiên hạ?

Ngàn vạn nữ tử vọt tới kinh đô , mỹ nhân như nước chẳng lẽ còn chưa đập được vào mắt hắn ? Như vậy vấn đề không phải là do nữ tử mà là do hắn! Tấn vương gia hắn chẳng lẽ trời sinh không thích nữ nhân?! Ngôn luận đáng sợ, hắn là Vương gia cao quý, lại là đứa con Hoàng thượng sủng ái nhất, ngoại trừ ngôi vị hoàng đế cái gì cũng đều có thể cho hắn, hắn không thể bởi vì bản thân mà tổn hại uy nghiêm của hoàng gia.

“Nói thực ra chúng ta tuy rằng nhận thức nhau từ một trận đánh, trong lòng ngươi nghĩ gì ta đều biết, duy độc chỉ có chuyện này khiến ta thật là tò mò.” Nhan Như Phong quay đầu lại, lo lắng nhìn Tấn vương gia, “Ngươi rốt cuộc là vì sao lại chán ghét nữ tử? Vì sao không muốn cưới Vương phi?”

Vì sao? Nếu hắn không có dung mạo tuyệt mỹ, không có thân phận Vương gia hiển hách, hắn chỉ là một gã người bình thường, thế gian này sẽ có bao nhiêu nữ tử để ý hắn? Lại một lần nữa bởi vì sự lo lắng này mà khiến cho tâm tình Tấn vương gia lại tệ xuống.

“Thế gian này có rất nhiều loại nữ tử khác nhau, vì sao ngươi cho rằng nữ nhân đều giống nhau?” Nhan Như Phong nói xong trong đầu liền xuất hiện hình ảnh một nữ tử thanh tú mặc xiêm y làm bằng vải thô. Đó là cô gái hắn từng gặp gỡ khi mình mười bảy tuổi, nàng không tính là xinh đẹp tuyệt đỉnh nhưng cả người đều tản ra hơi thở mê hoặc nam nhân, nàng cự tuyệt thẳng thừng lời thổ lộ của hắn. Không phải vì thân phận của hắn cũng không thèm để ý dung mạo của hắn, đơn giản là nàng đã có người trong lòng,chỉ là người kia cùng nàng đều bần cùng như nhau.

Trong viện, gió mát thổi nhu hòa. Nhan Như Phong quay đầu xem xét Tấn vương gia, ánh mắt nhu hòa “Dùng tâm của ngươi mà nhìn, ngươi sẽ tìm được định mệnh của mình.” 

 Tấn vương gia ngẩng đầu, trong đôi mắt thâm thúy mang theo ý khinh thường, xuy nói: “Sao không nói muội muội của ngươi chính là khác loại?”

“Ôi chao? Ngươi thật cũng nhìn ra tiểu muội của ta không phải người thường?”

Tấn vương gia mặc kệ hắn, đứng dậy từ án thư đi ra, Nhan Như Phong thấy hắn đi rồi không gọi chính mình cùng theo, vội vàng hô: “Ngươi đi đâu vậy? Cũng đừng quên bên ngoài vương phủ đã thủ rất nhiều người đang chờ ngươi đi ra ngoài đấy!”

Tấn vương gia dưới chân không có dấu hiệu dừng lại, hắn muốn đi đâu nhi? Hắn muốn thoát khỏi tiếng huyên náo Nhan Như Phong, hôn nhân đại sự của hắn không nhọc người khác quan tâm!

Nhan Như Phong chính là một nhu nhược thư sinh, công lực tự nhiên không bằng vương gia, hắn một đường truy lại đây, thế nhưng đi đến Tấn vương phủ cấm khu! Thế nhân đều có tật xấu tò mò đọc đủ thứ thi thư như Nhan Như Phong cũng không ngoại lệ.

Đứng ở trước cửa một lúc lâu, lót đồ lót ghế vẫn là nhìn không tới bên trong. Ngưng thần yên lặng nghe lại có thể nghe được có tiếng bước chân, bên trong lại truyền ra tiếng bước chân ! Nhan Như Phong từng nghe Tấn vương gia nói qua, trong viện cũng không có người ở lại, nhưng làm sao có thể có tiếng bước chân?

Cái trán toát ra mồ hôi lạnh, Nhan Như Phong tự nói, quỷ thần không thể tin, huống chi vẫn là ban ngày ban mặt, tuy rằng không có thái dương. Tiếp theo, nghe thấy thanh âm nho nhỏ từ trong truyền ra:

“Tiểu Vụ tỷ tỷ, ngươi đi lên trước…”

Nhan Như Phong sửng sốt, Tiểu Vụ? Kia không phải Tấn vương phủ tỳ nữ sao? Hay là người thật sự ở phương diện này? Nhan Như Phong nghĩ sơ qua, dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm vào cửa cũ nát, theo cửa nhìn vào bên trong, vừa vặn nhìn đến Tiểu Vụ ngồi ở đầu tường, hai tay bị một đôi tay nhỏ bé bắt lấy. Chủ nhân của đôi tay nhỏ bé kia mặc phục sức đơn giản , tay áo vãn khởi, lộ ra cánh tay ngọc nhỏ như củ sen, ước chừng bảy tám tuổi, nhìn không được khuôn mặt, cũng không biết dài cái dạng gì.

Nhưng bọn họ đang làm cái gì? Trèo tường?! Đột nhiên, Nhan Như Phong nhớ tới chuyện phát sinh khi săn bắn , Tấn vương gia bắn bị thương một đứa nhỏ, có thể nào đứa nhỏ kia chính là người giờ phút này đang trèo tường? Chỉ trách Tấn vương phủ hạ nhân miệng kín như bưng, Nhan Như Phong đến đây nhiều lần cũng không nghe nói kia đứa nhỏ cuối cùng thế nào , thật sự là Băng Băng ở lại sân hẻo lánh, hơn nữa chuyện nàng gọi Tấn vương gia là phụ thân, Tấn vương gia không có tỏ rõ thái độ, mọi người cũng không dám nói lung tung.

Nhan Như Phong trợn tròn mắt, liền như vậy nhìn Tiểu Vụ cùng đứa nhỏ kia trèo tường nhảy xuống , cuối cùng biến mất. Vài tên thị vệ đi tới, gặp Nhan Như Phong đứng ở cửa cấm khu, môn xốc lên một cái khâu. Kia đầu lĩnh nhận thức Nhan công tử, nhưng Tấn vương phủ quy củ cũng là không thể bỏ qua được , hắn đi về phía trước, hảo tâm nhắc nhở Nhan Như Phong: “Nhan công tử dừng bước, nơi này không vào được.”

Nhan Như Phong thấy mọi người, trương há mồm muốn nói tình huống hắn vừa nhìn thấy nhưng lại sợ bởi vậy mà hại tỳ nữ Tiểu Vụ cùng đứa nhỏ kia, đành phải cười nói: “Tại hạ trong lúc vô ý đi tới đây, đa tạ nhắc nhở, tại hạ rời đi ngay.”

Nói xong liền xoay người, kia đầu lĩnh thấy thần sắc hắn quái dị, vội vàng gọi hắn lại: “Nhan công tử có nhìn thấy tỳ nữ Tiểu Vụ cùng một cái cô gái?”

Là tìm bọn họ ? Vậy càng không thể nói, Nhan Như Phong lắc đầu nói: “Chưa từng nhìn thấy.” Rồi sau đó lại lộ ra thần sắc kinh ngạc hỏi, “Vương phủ khi nào hơn cái đứa nhỏ?”

“Là đứa nhỏ lần trước bị Vương gia bắn phải, Vương gia tạm thời giữ nàng ở lại trong phủ.”

“Nga? Là như thế này a. Các ngươi đây là đi tìm nàng sao?”

“Là, vừa mới Vương gia phát hiện nàng không ở trong phòng, liền mệnh ta đi tìm. Nếu Nhan công tử không có nhìn thấy, như vậy, thỉnh Nhan công tử rời đi nơi này đi.”

Nhan Như Phong cười gật đầu, đi vài bước gặp lại sau mọi người vẫn chưa tiến vào sân điều tra, tâm khôn ngoan nhất thời buông lỏng. Nhưng  đứa nhỏ kia ra khỏi phủ làm cái gì? Chuyện này có nên nói cho Tấn vương gia hay không ?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s