[Phụ vương yêu nghiệt]C10


Nữ nhi của Vương gia

Edit : Sarina

Đã beta !

“Nghe nói gì chưa, Tấn vương gia thế nhưng có một nữ nhi?”

“Kinh đô này ai mà không biết? Ngày hôm qua Tấn vương gia còn ôm nữ nhi đi dạo phố cơ !”

“Đúng vậy đúng vậy, ta còn ghi nhớ rõ hình dáng của đứa nhỏ kia, trưởng thật đúng là họa thủy, nghe nói mới sáu tuổi , ta coi như thế nào cũng là tám tuổi…”

Sáng sớm, hàng xóm láng giềng liền cùng nhau thảo luận đại sự này. Những nữ tử tới đầy thành kia cũng nặng nề nghi hoặc, tiếc rằng gia nhân phái đi canh đều trả lời như thế.

Tấn vương gia có nữ nhi, nữ nhi còn lớn như vậy , cho dù nương của nữ nhi kia đã mất nhưng các nàng vẫn ghen tị a! Tấn vương gia đến hai mươi tuổi mới bằng lòng cưới vợ, nguyên lai là chờ nữ nhân kia xuất hiện, kết quả nữ nhân kia đã chết, chỉ để lại nữ nhi! Nếu các nàng đều so đo với nương của đứa nhỏ kia, Tấn vương gia là chắc chắn chướng mắt mình !

Nhưng mà lui từng bước cũng không có gì, Tấn vương gia ra sao ngang phân nhân, cho dù đi làm của hắn thiếp thất cũng có rất nhiều nữ tử tán thành cả hai tay.

Các nàng suy tính như thế, mà Tấn vương gia khi thượng triều cũng nói như thế: “Mẫu thân Băng Băng vừa mới qua đời, nhi thần lại cưới Vương phi, chỉ sợ sẽ làm thương tâm Băng Băng. Nàng còn chính là cái sáu tuổi đứa nhỏ, đã muốn không có nương.”

Các đại thần ngày hôm qua chợt nghe nói chuyện này, nguyên vốn tưởng rằng chỉ là lời đồn, hiện tại nghe Tấn vương gia cũng nói như vậy, xem ra là sự thật. Nhưng mà…

“Đứa nhỏ kia quả nhiên là nữ nhi của ngươi?” Ngay cả Hoàng Thượng cũng hoài nghi, Tấn vương gia chưa bao giờ chạm vào nữ nhân, làm sao có thể có con? Hay là hắn không chạm vào nữ nhân đều là bởi vì nương của đứa nhỏ kia? Nhưng chưa bao giờ nghe hắn nói qua a ?!

Tấn vương gia thoáng cúi đầu, đáy mắt cũng là sự khẳng định không thể nghi ngờ: “Là.”

Hoàng Thượng biết dứa con này của hắn chưa bao giờ nói dối, thấy hắn như thế cũng không còn hoài nghi . Nhưng những nữ tử tiến đến kinh đô đợi tuyển nên xử trí sao đây? Cho dù nương của đứa nhỏ kia mất cũng không thể bởi vì vậy mà trì hoãn hôn nhân đại sự của Tấn vương gia !

“Tuyển phi cứ như thường lệ tiến hành đi, cùng lắm thì sang năm lại cưới!” Hoàng Thượng cảm thấy biện pháp này cũng không sai.

Tấn vương gia cũng không có phản đối, dù sao Hoàng Thượng lần này thị phi yếu tắc cái nữ nhân cho hắn, hoãn đến một năm sau. Khóe miệng Tấn vương gia giơ lên, thời gian một năm có rất nhiều việc thay đổi, cũng bao gồm sự kiện này.

Mà Băng Băng đang ở Vương phủ nay đã chuyển đến một nơi khác ở nội viện . Sân này so với cái sân cũ kia lớn hơn vài lần, chỉ là phòng ngủ của nàng rộng hơn gấp đôi mà thôi. Phòng ngủ chia làm gian ngoài cùng phòng trong, dùng mành trong suốt rủ xuống đất ngăn cách.

Rèm cửa sổ màu hồng nhạt cùng màu xanh nhạt giao nhau do vải Giang Nam may nên , mặt chăn cũng là một mảng hồng sắc rất đẹp, hết thảy mọi thứ đều giống với phòng ngủ mơ ước của Băng Băng, nếu có tivi cùng máy tính, có tủ lạnh vậy mọi thứ càng hoàn mỹ . Nhưng mà này đó không có khả năng, vì thế giới này ngảy cả đèn điện cũng không có ! [Sar:Ta ghét tả ORZ]

Đi thăm xong phòng ngủ, Băng Băng liền đi theo Tiểu Vụ nhìn thư phòng. Thực rộng cũng thực sáng sủa, giá sách làm bằng đàn hương mộc, đặt rất nhiều bộ sách. Trên văn án để một cây đàn cổ, bên cạnh đặt một cái bình hoa, phát ra mùi thơm của hoa lan. Không có thư kể chuyện xưa Băng Băng từng xem, cũng không có sách giáo khoa nàng hiện tại đang học, chỉ có một quyển 《 Tam Tự kinh 》 là nàng đã từng xem qua .

Tiếp theo là một cái sân rất to . Núi giả hoa viên, cầu bắc qua hồ, đá ngọc thạch lát sân , mặt trên ngay cả một chút tro bụi cũng không có. Cành liễu bay bay, nước ao trong suốt gợn sóng, cá chép màu đỏ trong nước bị quấy nhiễu mà tháo chạy. Đi ở trong đó làm cho Băng Băng nhớ tới lâm viên Tô Châu từng đi.

Được rồi, đây là gia đình sau này của nàng , quan sát xong, Băng Băng xoay người,ngọt ngào nói với Tiểu Vụ đang đứng chờ: “Bây giờ chúng ta có thể đi chơi đi!”

Mặt Tiểu Vụ lộ vẻ khó xử: “Băng Băng tiểu thư, này, này chỉ sợ không được…”

Ánh mắt tròn tròn chứa đựng không rõ: “Vì sao không được? Ngày hôm qua phụ thân rõ ràng nói chỉ cần có người đi cùng ta là có thể đi chơi !”

Thời điểm Tấn vương gia nói lời này, Tiểu Vụ có ở đấy, nhưng người trên đường rất đông. Nay Băng Băng tiểu thư thân phận cao quý, như thế nào có thể tùy tiện xuất đầu lộ diện?

“Băng Băng tiểu thư,nhóm nô tỳ có thể bồi ngài ở trong sân ngoạn a, nếu không, chúng ta đá cầu được không?” Có tỳ nữ đề nghị.

Băng Băng lắc đầu, nàng căn bản không chơi trò chơi như vậy, nàng hội khiêu da cân, hội quăng bao cát,sẽ chơi rất nhiều trò chơi Internet.

“Nếu không chúng ta chơi trốn tìm đi?” Lại có tỳ nữ đề nghị.

Băng Băng bình tĩnh hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, thực không vui ý.

Tiểu Vụ nghĩ nghĩ nói: “Chúng ta chơi diều hâu bắt gà con được không?”

Thiên, đó là trò chơi chỉ có nhà trẻ mới chơi, Băng Băng nàng đã mười tuổi , làm sao có thể ngây thơ như vậy?! Băng Băng mắt trợn trắng, tiểu đầu dao cùng trống bỏi dường như.

Các tỳ nữ phát sầu , những trò chơi tiểu hài tử có thể chơi Băng Băng tiểu thư đều không thích, nhưng lại không thể xuất môn, bọn họ nên làm thế nào mới tốt a?

Băng Băng cũng đoán được các nàng không được phép cho nàng xuất môn, nghĩ nghĩ, cười nói: “Chơi trốn tìm đi! Ta cùng Tiểu Vụ tỷ tỷ trước đi trốn, các ngươi không được nhìn lén nga!”

Tỳ nữ gặp Băng Băng có hứng, đều gật gật đầu,xoay người, thực thành thật che đi mắt. Mà Băng Băng nắm lấy tay Tiểu Vụ, nhẹ tay nhẹ chân, chạy rất nhanh ra cửa sân.

Tiểu Vụ phát hiện không thích hợp, gọi lại Băng Băng hỏi: “Chúng ta trốn ở đâu?”

Băng Băng không nói chuyện, lôi kéo Tiểu Vụ đi đến ngoại viện, mới cười hì hì nói: “Chúng ta đi chơi a, dù sao đang chơi trốn tìm, các nàng nhất thời không tìm thấy chúng ta cũng thực bình thường.”

Tiểu Vụ sắc mặt liền biến trắng, kinh hoảng kêu lên: “Không được a!”

“Như thế nào không được? Ngày hôm qua ta nhìn thấy thật nhiều thứ mình chưa từng thấy qua, hơn nữa trong nhà có cái gì chơi đâu? Hiện tại là nghỉ hè, tới khai giảng muốn chơi cũng chơi không được!” Băng Băng vừa nói vừa lôi kéo Tiểu Vụ đi về phía trước.

Tiểu Vụ không rõ nghỉ hè có nghĩ là gì, đang muốn hỏi cho rõ ràng thì Lí quản sự vừa từ bên ngoài trở về nhìn thấy hai người, Tiểu Vụ chuẩn bị xin sự giúp đỡ từ Lí quản sự, tiếc rằng Băng Băng đã mở miệng trước.

“Lý thúc thúc, chúng ta đang chơi trốn tìm, đừng nói cho các nàng là thúc thúc thấy ta nga ~.” Nói xong, nghịch ngợm trừng mắt nhìn Lí quản sự.

Lí quản sự nguyên bản do dự, giờ phút này nhìn thấy Băng Băng nhất thời đem phiền lòng quên hết. Băng Băng động tác đáng yêu, lại làm cho hắn toàn thân mềm nhũn , trừ bỏ đáp ứng còn có thể làm thế nào?

Băng Băng le lưỡi với Lí quản sự, lôi kéo Tiểu Vụ đi thẳng đến đại môn. Ở cửa tất nhiên sẽ có người thủ nhưng ngoài cửa lại không có ai . Ngày hôm qua người thủ tại chỗ này đã nhìn thấy phong thái của Tấn vương gia, cho dù lúc ấy không ở đó , sau lại đều thấy ở trên phố cả rồi. Cũng bởi vì như thế mà ngày hôm qua, mặc kệ Băng Băng thấy cái gì hảo đồ chơi, cũng không có thể mua! Bởi vì, căn bản là đi cũng như không đi !

“Băng Băng tiểu thư, đây là muốn xuất môn sao?” Thủ vệ đại ca đã biết thân phận của Băng Băng, tuy rằng quanh năm đều không có khuôn mặt tươi cười, giờ phút này lại nhịn không được khẽ nở nụ cười. Băng Băng tiểu thư thật sự rất đáng yêu, khuôn mặt trắng nõn, còn phấn mịn đô đô , làm người ta muốn sờ sờ.

Băng Băng hướng hắn ngọt ngào cười nói: “Đúng vậy, Tiểu Vụ tỷ tỷ có đi cùng ta !”

“Băng Băng…”

“Tiểu Vụ tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy, sắc mặt của ngươi sao khó coi vậy ? Nếu không, ngươi đừng đi, ta kêu đại ca ca đi cùng ta.” Băng Băng cắt ngang lời của Tiểu Vụ, còn có chút quan tâm nhìn nàng.

Tiểu Vụ là có miệng nhưng không thể nói, kia thủ vệ đại ca tự nhiên là mừng rỡ bồi Băng Băng tiểu thư, lập tức cũng nói: “Vẫn là ta bồi Băng Băng tiểu thư đi.”

Băng Băng đem tay mình giao cho thủ vệ đại ca, xúc cảm mềm lại làm cho thủ vệ đại ca một trận mềm yếu, lập tức hai người liền nghênh ngang đi ra khỏi Tấn vương phủ.

Kinh đô náo nhiệt so với ngày hôm qua cũng không có khác gì, dù sao cũng là Tấn vương gia tuyển phi, cho dù muốn kéo dài tới một năm sau mới cưới nhưng các tiểu thư theo tới đây vẫn như trước không có ai lùi bước.

Mà Băng Băng đang đi ở ngã tư đường tự nhiên là thu hút rất nhiều sự chú ý. Nàng mặc áo hồng nhạt cùng với quần cũng màu hồng, phấn điêu ngọc mài, linh khí bức người. Huống chi, nàng còn là Tấn vương gia nữ nhi a !

Ngày hôm qua người không thấy được của nàng, hiện tại nghe nói nàng xuất hiện trên đường, đều vội vàng kéo lại đây xem. Một đám ánh mắt tìm tòi nghiên cứu , một đám ánh mắt tò mò, Băng Băng cảm thấy chính mình tựa như động vật trong vườn bách thú, chính là làm cho người ta xem xét ! Nàng thực buồn bực, chính mình vóc dáng, trừ bỏ nhìn đến nhân, căn bản là nhìn không tới gì này nọ!

Đang ở lúc nàng vạn phần hối hận, mọi người đột nhiên tự động nhường đường mà ở một chỗ khác, một gã nam hài bộ dáng chừng bảy, chín tuổi , chỉ cao ngang Băng Băng đang đi tới gần nàng.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s