[Phụ vương yêu nghiệt] C13


Chương 13: Tới cửa xin lỗi

Edit : Sarina

Đã beta !

Thư phòng đóng chặt, Lí quản sự  gõ cửa thêm một lần nữa, bên trong truyền ra tiếng gầm nhẹ của Tấn vương gia: “Cút ngay!”

Lí quản sự không hề bị uy hiếp, khóe môi hắn nhếch lên cười, nghĩ rằng Vương gia cần một chỗ riêng tư, dù sao hành vi thất thường của vương gia hôm nay ở trong lòng mọi người để lại ấn tượng khắc sâu. Tấn vương gia tuổi trẻ mà thành thạo, nhưng cũng là người bình thường, là người nên hắn cũng có cảm xúc nên hiện tại xấu hổ là chuyện đương nhiên.

Thư phòng thực im lặng, cửa sổ đóng kín, ngay cả rèm cửa cũng không kéo ra. Tầm mắt ảm đạm như trước có thể nhìn thấy người ngồi trước văn án.

Thân thể thon dài, lấy một loại bộ dáng dựa dày, tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, trong đôi mắt thâm thúy che giấu vô cùng tốt lại vẫn có thể nhận thấy một tia chật vật.

Là chật vật, tưởng tượng Tấn vương gia hắn cư nhiên cũng có thời điểm không khống chế được cảm xúc! Gắt gao băng cằm, khóe môi giơ lên nụ cười cực kỳ nhẹ. Hắn nên sớm dự đoán được , đứa nhỏ kia trí tuệ hơn người, bộ dáng chọc người thương làm sao có thể thật sự bị đánh? Hiện tại mới nghĩ lại một chút, thật đúng là làm hắn buồn bực, lại không thể nề hà.

Đứa nhỏ này chẳng lẽ là sự trừng phạt của ông trời dành cho hắn ? Trừng phạt hắn giết chóc mấy năm nay?

Mà khoảng sân nơi ở của Băng Băng giờ phút này cực kì náo nhiệt. Sau giữa trưa ánh mặt trời nóng rực, gió lạnh quất vào mặt, xóa trên mặt mồ hôi, mọi người đều hoan hỉ chạy tới.

Hành vi kì lạ của vương gia đã muốn truyền khắp toàn bộ vương phủ, người chưa thấy qua Băng Băng tiểu thư đều chạy đến xem nàng là thần thánh phương nào, thế nhưng có thể làm cho Tấn vương gia không khống chế được cảm xúc của mình!

Tấn vương gia a! Cái người có thể cho người trong thiên hạ kính trọng Tấn vương gia, cái người chưa bao giờ cười Tấn vương gia,Tấn vương gia người lãnh huyết tàn khốc giết người như bóp chết nhất con kiến, thế nhưng lại…

Giờ phút này đại hán bị người vây quanh đang miêu tả sinh động lại tình huống lúc đó.

“Ta biết Vương gia sẽ không thật sự muốn đánh Băng Băng tiểu thư, cho nên ta xuống tay rất nhẹ, hiện tại ngẫm lại, may mắn khi đó xuống tay nhẹ, nếu không…”

Có người cười nói: “Băng Băng tiểu thư đáng yêu như vậy, ngươi thật nhẫn tâm xuống tay sao?”

Đại hán nở nụ cười hiền hậu, nói: “Lúc ấy ta còn đang suy nghĩ, nếu xuống tay nhẹ bị Vương gia phạt không được ăn cơm, ta cũng chấp nhận .”

Mọi người đều nói: “Đó là đương nhiên a.”

“Băng Băng tiểu thư là Vương gia nữ nhi, ngươi đánh Băng Băng tiểu thư, không phải là đánh Vương gia sao? Cho ngươi mượn một trăm lá gan, ngươi cũng không dám động thủ Vương gia.”

Tất cả mọi người cười rộ lên, Lí quản sự vừa đi tới, nhìn trường hợp náo nhiệt này, nghĩ vương gia còn ở trong thư phòng, thế nhưng lại có chút đồng tình với Vương gia. Hắn vội vàng đá ngay cái loại ý nghĩ này, Tấn vương gia là loại người nào? Thứ vương gia chưa bao giờ cần chính là đồng tình, hãy nhìn xem mặt trận này đi, toàn quý phủ có khoảng hai trăm hạ nhân, thế nhưng một nửa đều chạy tới nơi này. Mà một nửa đám khác, đại khái là đi không ra cho nên chưa có tới.

Băng Băng bị mọi người vây ở bên trong, tâm tình nhưng lại không tốt như vậy. Tròng mắt đen bóng của nàng vòng vo vài vòng đều không có nhìn thấy yêu nghiệt Vương gia. Tuy rằng chuyện mới đây làm cho nàng khẳng định Vương gia là thích nàng cũng không biết vì sao trong lòng lại có chút khổ sở.

Nhìn thấy Lí quản sự, vội vàng đẩy ra đám người, chạy tới hỏi: “Phụ thân đâu? Hắn có phải hay không rất tức giận?”

Lí quản sự nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của Băng Băng lập tức cười rộ lên, lắc đầu nói: “Vương gia không tức giận .”

Không tức giận ? Băng Băng nghi hoặc xem xét Lí quản sự, kia có phải hay không  chuyện này cứ như vậy đã xong?

“Nhưng mà, Băng Băng tiểu thư dù sao cũng đả thương cháu ruột của đại nhân, này là có sai phải xin lỗi đúng hay không?” Lí quản sự cười tủm tỉm nói.

Băng Băng chau mày, bất mãn kêu lên: “Vì sao a? Rõ ràng là hắn chọc ta trước !”

Xin lỗi? Băng Băng nàng còn chưa từng làm đâu a!

Lí quản sự hướng dẫn từng bước nói: “Cho dù là gì tiểu thiếu gia đắc tội Băng Băng, nhưng Băng Băng làm người ta bị thương đúng hay không?”

Băng Băng mắt trợn trắng, ngẫm lại cũng hiểu được tương đối, dù sao là nàng đẩy người ta té ngã, vậy xin lỗi đi! Băng Băng nghĩ liền gật gật đầu nói: “Ta sẽ tới cửa xin lỗi.”

“Hảo, ta đi cấp Vương gia nói một tiếng liền mang ngươi đi được không?”

“Được rồi, ta ở chỗ này chờ ngươi.” Băng Băng cười tủm tỉm nói.

Lí quản sự nhịn không được nhéo mặt phấn nộn của Băng Băng mới vừa lòng rời đi. Chỉ chốc lát sau Lí quản sự đã tới rồi mang theo Băng Băng rời khỏi sân, mọi người thấy Băng Băng đi rồi cũng đều tự trở lại đều cương vị.

Đi đến trước cửa đại môn, cư nhiên nhìn đến Vương gia! Vương gia thế nhưng muốn bồi Băng Băng đi gì phủ! Băng Băng khẽ giật mình, Vương gia ở đây, nếu Hà Cẩn Ngạn chọc nàng, Vương gia liền biết là lỗi của ai .

Tánấn vương gia đã muốn khôi phục lại trạng thái bình thường đột nhiên cảm giác được tay mình có một thứ gì đó nhỏ bé. Cảm giác mềm nhũn thực thoải mái làm cho hắn không tự giác mang theo một chút thản nhiên cười, Lí quản sự đã muốn gọi người chuẩn bị xe ngựa. Tấn vương gia nắm Băng Băng đi vào ngồi, liền tự mình nhắm mắt dưỡng thần.

Băng Băng ghé vào bên cửa sổ xem quang cảnh bên ngoài, một đường này cũng là vô sự, rất nhanh đến gì phủ, ở nhà đinh dẫn dắt hạ, Tấn vương gia nắm Băng Băng đi vào.

Vừa mới đi đến trong viện, chợt nghe thanh âm đứa nhỏ khóc sướt mướt, cẩn thận nghe, Băng Băng biết chủ nhân thanh âm này là ai ! Nàng hé miệng vụng trộm cười cười nhìn người đi ra nghênh đón bọn họ.

Hà đại nhân tuổi tác đã cao, tóc hoa râm, nhìn qua là cái rất hợp ái lão đầu nhi. Nhưng mà, khi hắn ánh mắt theo Băng Băng trên người rơi xuống Tấn vương gia trên người khi, hơn một tia na du cười.

“Vị tiểu cô nương này chính là Vương gia nữ nhi đi.”

Này hai ngày, đầy thành đều đang thảo luận đề tài này, không có đón dâu nạp thiếp Tấn vương gia lại có một cái nữ nhi, Hà đại nhân cũng muốn tìm hiểu cho rõ lại nề hà Vương gia thân phận đặc thù, hắn làm thần tử không thể mạo hiểm.

Tấn vương gia trầm mặc tỏ vẻ khẳng định,nam tử cùng Hà đại nhân đứng chung một chỗ  ước chừng hai mươi bảy bát, nhưng thật ra tướng mạo đường đường, nhất phái chính khí. Hắn cao thấp đánh giá Băng Băng, thật sự không tin đứa nhỏ này có thể dễ dàng đẩy ngã một người!

Băng Băng nhất nhất đảo qua mọi người, biết này đó đều là kia nam hài người nhà, liền nhu thuận cúi đầu nói: “Thực xin lỗi, mời các ngươi tha thứ.”

Hà đại nhân tươi cười hòa ái dễ gần, khoát tay nói: “Đứa nhỏ bướng bỉnh,sự không ý kiến.”

Băng Băng liền hướng hắn cười cười.

“Khó được Tấn vương gia quang lâm hàn xá, thỉnh đến trong phòng ngồi xuống.” Hà đại nhân lực chú ý rất nhanh chuyển dời lên người Tấn vương gia , Tấn vương gia đối nhân xử thế hắn cực kỳ thưởng thức, trong nhà lại có nữ tử chờ gả, sao không bắt lấy cơ hội này?

Tấn vương gia chỉ nói một tiếng “Quấy rầy “, liền nắm tay Băng Băng vào nhà.

Ngồi xuống phụng trà, đại nhân nhóm bắt đầu nói xong một ít công sự, tiếp theo liền tới thời cơ thích hợp thỉnh Hà tiểu thư. Thực nhàm chán, Băng Băng tọa ở bên cạnh nhìn tỷ tỷ xinh đẹp đánh đàn, tuy rằng tiếng đàn thực êm tai, nàng vẫn cảm thấy nhàm chán.

Ai!  Mông tê, đổi cái tư thế.

Ai! Tiếng đàn chấm dứt, tiếp theo tiếp tục nói chuyện phiếm!

Ai!

Đến tiếng thở dài thứ ba, Băng Băng thật cẩn thận kéo kéo Tấn vương gia ống tay áo, cúi đầu thật cẩn thận nói: “Phụ thân, ta muốn đi phương tiện.”

Tấn vương gia thay đổi sắc mặt một chút, Hà tiểu thư kia lập tức thiện người am hiểu ý đứng ra nói: “Tỷ tỷ mang ngươi đi được?”

“Cám ơn tỷ tỷ!” Băng Băng đưa tay nắm lấy nàng, rốt cục có thể hô hấp không khí.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s