[Phụ vương yêu nghiệt] C14


Chương 14:Lại nổi phong ba

Edit : Sarina

Đã beta !

Hà phủ rất lớn, đi không xa Băng Băng liền hoàn toàn lạc đường ! Hà tiểu thư nắm tay nàng càng đi càng hẻo lánh, trong lòng linh cảm thấy có việc muốn phát sinh.

Rốt cục, Hà tiểu thư dừng lại ở một chỗ hoang vắng, cúi người cười nói với Băng Băng: “Liền ở bên kia, ngươi đi đi.”

Theo phương hướng nàng chỉ, Băng Băng nhìn thấy một cánh cửa đang mở hé, có từng trận mùi lạ truyền đến, chắc là thật sự đến toilet. Toilet nơi này Băng Băng vẫn ko tài nào quen được, không có giấy vệ sinh, có thể dùng vải thay thế nhưng không có bồn cầu a lại không đặt nhà vệ sinh đúng hướng, mùi hương thực gay mũi !

Băng Băng chậm rãi đi qua, sau đó đóng cửa lại. Hà tiểu thư đợi trong chốc lát, thấy Băng Băng không đi ra, liền phân phó nữ tì bên người trong chốc lát mang Băng Băng tới đại sảnh, nàng rời đi .

Chân trước nàng vừa đi, Hà Cẩn Ngạn sau lưng liền theo đến, nhìn hai tỳ nữ, nói: “Vừa mới chạy đến tỷ tỷ ngã sấp xuống, các ngươi còn đứng ở chỗ này làm cái gì?”

Hai người cả kinh, Gì tiểu thư ngã sấp xuống? Hà Cẩn Ngạn thấy bọn họ không tin, còn nói thêm: “Chẳng lẽ thiếu gia ta lại lừa các ngươi ?”

Hai người thế này mới nửa tin nửa ngờ rời đi, nhìn bóng dáng bọn họ, Hà Cẩn Ngạn làm sao còn có sự nghiêm túc như vừa rồi, hắn phi thường đắc ý cười rộ lên, chạy đến cửa nhà xí , tìm một cây mộc côn để chặn cửa sau đó chờ Băng Băng đáng giận kia cầu xin tha thứ.

Qua sau một lúc lâu, Băng Băng rốt cục giải quyết xong, lại phát hiện cửa mở không ra ! Như thế nào đẩy đều không có phản ứng, nàng gấp đến độ hô to: “Tỷ tỷ, ta tốt lắm, có thể mở cửa hay không ?”

Trả lời nàng là thanh âm đắc ý của Hà Cẩn Ngạn : “Chỉ cần ngươi cầu xin tha thứ, thiếu gia ta lập tức thả ngươi đi ra!”

“Lại là ngươi! Ngươi rốt cuộc có phải hay không nam nhân? Dùng loại thủ đoạn ti bỉ này !” Băng Băng hô to.

Hà Cẩn Ngạn dào dạt đắc ý cười nói: “Đối phó với loại người hung tàn đáng giận như ngươi đương nhiên phải dùng thủ đoạn ti bỉ ! Mau mau cầu xin tha thứ đi, nếu không ngươi liền ở bên trong ngốc , thối chết ngươi!”

Băng Băng nắm chặt tay , không chịu thua kêu lên: “Ngươi tốt nhất đừng để cho ta đi ra, nếu không, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Hà Cẩn Ngạn vừa nghe, lo lắng nhìn nhìn mộc bổng để ở cửa, thế này mới yên tâm. Kia mộc bổng có bát khẩu thô, hắn cũng không tin Băng Băng có thể đi ra.

“Tốt, ta liền ở chỗ này chờ ngươi đi! Trong chốc lát bị sâu cắn đừng kêu to!”

Băng Băng tức giận đến sắc mặt phi hồng, dùng sức đá đá cửa gỗ, kéo đỉnh đều giật giật, nhưng môn vẫn không có mở ! Làm sao bây giờ? Xem ra hắn đã dụ mọi người rời khỏi chỗ này, nơi này lại phi thường hẻo lánh, huống chi ai lại vô duyên vô cớ tới nơi này?

Trước mắt, cũng chỉ có im lặng đợi, người luôn luôn phải đi phương tiện đi. Nhưng là, hảo thối!

Trong chốc lát, Băng Băng liền nhịn không được hướng tới cửa hét lớn: “Có bản lĩnh chúng ta một mình đấu!”

Hà Cẩn Ngạn rung đùi đắc ý, nghiêm trang nói: “Ta chưa bao giờ cùng nữ nhân động thủ !”

“Ngươi chính là sợ hãi đánh ngươi! Người nhát gan!”

“Ta không phải người nhát gan! Đừng cho là ta thật sự không dám đánh ngươi!” Vừa nghe Băng Băng nói hắn là người nhát gan, Hà Cẩn Ngạn liền nóng nảy.

Tại nhà xí bên trong Băng Băng tuy rằng nhìn không thấy Hà Cẩn Ngạn, nhưng tuyệt đối đóan được bộ dáng hiện tại của hắn, nhất định là tức đến thở hổn hển đi!

“Người nhát gan, ta liền nói ngươi là người nhát gan! Người nhát gan! Người nhát gan!”

“Xôn xao.” Cửa mở ra , mắt Hà Cẩn Ngạn giận đến nỗi đỏ bừng, cả người như một tiểu sư tử đang tức giận, chính là nhìn dọa người thôi.

Băng Băng nghênh ngang đi ra, khinh thường liếc mắt nhìn Hà Cẩn Ngạn một cái nói: “Ta hôm nay là tới xin lỗi , không phải đến đánh nhau , muốn đánh đợi lần khác đi!”

“Không cho phép đi!” Hà Cẩn Ngạn quát lớn,chạy tới ngăn Băng Băng lại.

Băng Băng thở dài, có chút không thể nề hà nói: “Ta thật sự không muốn đánh nhau. Nếu không, ngươi cùng bóng của mình đánh đi!”

“Không phải nói xin lỗi sao? Vì sao không lo mặt xin lỗi?” Hà Cẩn Ngạn thay đổi ý tưởng,nói.

Băng Băng không muốn cùng hắn nhiều lời, liền loan hạ thắt lưng nói: “Thực xin lỗi…”

Còn chưa nói hoàn, nàng ai ôi một tiếng, nằm trên mặt đất, mông từng trận đau đớn. Lúc này đổi Hà Cẩn Ngạn trên cao nhìn xuống nhìn nàng, “Ai kêu ngươi chọc ta?”

Băng Băng tức giận, so với bị hắn nhốt tại nhà xí bên trong còn tức giận . Nàng theo trên mặt đất đứng lên, trong mắt hung ác quang mang làm cho Hà Cẩn Ngạn theo bản năng lui ra phía sau từng bước, Băng Băng ép sát từng bước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc là ai chọc ai? !”

Hà Cẩn Ngạn nhìn trước mắt này cùng chính mình giống nhau cao, nhìn qua lại cao lớn hơn nhiều cô gái, nói chuyện đều lắp bắp , “Là, là ngươi, chọc ta…”

“Nói lại lần nữa xem! Là ai chọc ai?”

Của nàng ánh mắt hảo dọa người! Hà Cẩn Ngạn muốn khóc, lại khóc không được, đơn giản nhắm mắt lại quát: “Là ngươi chọc ta!”

“Đông” một tiếng, còn tại cảm thấy phát đau mông có một lần cùng mặt tiếp xúc, kia toàn tâm đau đau, làm cho Hà Cẩn Ngạn không biết là không nên dũng khí, cư nhiên đứng lên, vọt tới băng mặt băng phía trước.

Hai cái hài tử cứ như vậy đánh lên, theo cách nhà xí một trượng xa địa phương, đánh tới cửa nhà xí. Tiếp theo, một trận đầu gỗ gãy thanh, sau đó…

Hà Cẩn Ngạn liền như vậy rơi vào bình nước tiểu, tanh tưởi nghênh diện đánh tới. Đánh hồng nhãn Băng Băng thế này mới phản ứng lại đây, cũng nhất thời dọa ở, vội vàng cầm Hà Cẩn Ngạn dùng để để ở môn mộc bổng, thân đi qua, muốn Hà Cẩn Ngạn bắt lấy.

Bình nước tiểu rất sâu, Hà Cẩn Ngạn bị dọa đên nỗi chỉ biết khóc kêu, đầu phập phồng,mắt gắt gao nhắm chặt, làm sao nhìn thấy được Băng Băng đang đi tới cùng mộc bổng.

Mà, hồi lâu không thấy Băng Băng đi về,người đi tới tìm nàng lại thấy hình ảnh chính là Hà Cẩn Ngạn rơi vào bình nước tiểu,Băng Băng giơ lên thô mộc bổng trong tay đang chuẩn bị đánh đầu Hà Cẩn Ngạn !

Tấn vương gia sắc mặt khó coi đến cực điểm, hai ba bước đi tới bắt lấy áo Băng Băng, đem nàng cùng mộc bổng trong tay nàng hết thảy ném tới một thước xa. Thân thể hắn giơ lên,nắm lấy quần áo Hà Cẩn Ngạn, phân ph1o một hạ nhân ôm lấy Hà Cẩn Ngạn. Nhất thời, tanh tưởi phốc mũi, Tấn vương gia huyền sắc xiêm y cũng bị nhiễm bẩn.

Mọi người đều che hơi thở, Gì đại nhân vừa tới gặp tình cảnh này vội vàng sai phái hạ nhân chuẩn bị quần áo cùng nước nóng để tắm.

Băng Băng ngồi dưới đất, trong mắt lóe hơi nước ủy khuất. Tất cả mọi người đi rồi, hô to gọi nhỏ , tất cả đều quên nàng! PP [Mông] rất đau, bả vai cũng rất đau, miệng vết thương còn chưa có tốt,lúc đánh nhau giống như đã muốn rách ra, nay máu tươi đã muốn nhiễm đỏ bên vạt áo.

Bên tai thực im lặng, giống như toàn thế giới đều quên đi nàng, chỉ còn lại có nàng cô linh linh một người. Thực thương tâm, ba mẹ không có ở bên người, nếu ba mẹ nhìn thấy nàng như vậy, nhất định sẽ khóc …

Ba mẹ, Băng Băng rất nhớ hai người.

Nước mắt trong suốt rốt cuộc khống chế không được tràn mi mà ra. Cúi đầu nức nở, hàm răng cắn chặt môi, rất dùng sức, môi cũng chảy ra vết máu mờ mờ.

Rõ ràng không phải lỗi của nàng, vì sao Vương gia lại đối xử với nàng như vậy? Đem nàng ném trên mặt đất, rõ ràng còn có thương , lại như vậy vô tình bị ngã trên mặt đất.

Nên làm cái gì bây giờ? Muốn thế nào mới có thể trở lại bên người ba mẹ?

Sàn tảng đá thực cứng,cũng rất lạnh. Hai tay Băng Băng ôm đầu gối, đầu thật sâu chôn ở trong quần áo. Cái loại cảm giác bị người hiểu lầm,bị người quên đi làm cho nàng thật ủy khuất.

Thời gian trôi qua thật lâu lại tựa như chỉ mới trôi qua một ít.

Khi Tấn vương gia đã thay đổi quần áo tới nơi liền nhìn thấy Băng Băng ngồi trên mặt đất,bả vai nàng run nhè nhẹ,vết máu đỏ tươi làm người ta phải kinh hãi,trái tim tựa hồ bị người hung hăng nhéo một cái,nháy mắt lại hít thở không thông.

Nàng rốt cuộc còn tưởng không muốn sống chăng? Vì sao đổ máu còn ngồi ở nơi nào?

Rõ ràng rất tức giận, lại như trước nhẹ nhàng ôm lấy đứa nhỏ. Nàng rất nhẹ, ôm vào trong ngực không có một chút cảm giác nào, nhưng là nàng lại là như vậy không dễ bị người bỏ qua. Hắn vội vàng việc tắm rửa, vội vàng việc thay quần áo, liền là vì không yên lòng nàng!

Băng Băng ngẩng đầu lên, ánh mắt sưng đỏ giống hai khỏa quả đào, không có ánh sáng ngọc quang mang, chỉ có mê mang. Giống lạc đường tiểu sơn dương, đáng thương cùng đợi chủ nhân tới tìm tìm nàng.

Tấn vương gia nhẹ nhàng thán một tiếng, ôm nàng rời đi rất nhanh.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s