[Phụ vương yêu nghiệt] C18


Chương 18: Người duy nhất được nhìn thấy

110

Sau khi Băng Băng tỉnh lại, có thể nói là kích động lòng người. Trong vương phủ mọi người vây ở ngoài cửa vọng mùi thơm của bữa tối Băng Băng ăn, đũa của Tấn vương gia thường thường gắp rau cho vào bát của nàng.

Băng Băng vừa ăn vừa suy nghĩ, giấc mơ kia có phải là sự thật hay không ? Nhưng vì sao nàng chỉ nhớ rõ mình nhìn thấy bộ dạng Tấn vương gia thương tâm, cái khác đều nhớ không nổi a?

Còn có, Vương gia phụ thân tối nay hảo ôn nhu a! Hắn không giống như trước đây đối xử lạnh lùng với Băng Băng , hắn còn giống như ba ba gắp cho nàng rau kìa !

Sau khi ăn uống no đủ, Băng Băng buồn ngủ ngáp, Vương gia phụ thân nhìn nàng đi vào giấc ngủ mới từ trong phòng đi ra.

Sáng sớm hôm sau, trong phòng Băng Băng liền vây đầy người.

Bọn họ tối hôm qua không có nhìn thấy Băng Băng tiểu thư, hôm nay cố ý đến thăm nàng, trong đó thanh âm của Vương đại thẩm là lớn nhất, nàng nói: “Ta chỉ biết Vương gia cũng giống chúng ta luyến tiếc Băng Băng, còn nhớ rõ ngày hôm đó không? Băng Băng tiểu thư bị phạt đòn, chúng ta lo lắng, không nghĩ tới người chạy vào can ngăn đầu tiên lại là Vương gia!”

Mọi người nghe vậy, cười ha ha,lại lần nữa nhớ lại cảnh tượng hôm đó.

“Hai ngày nay, Vương gia vẫn canh giữ ở bên cạnh Băng Băng tiểu thư, ta thấy cũng đều đau lòng.” Tiểu Vụ cảm thán, “Vương gia a! Ngài ấy có từng đối tốt với ai như vậy a ?”

Mọi người dùng sức gật đầu, Vương gia ngay cả đại sự tuyển Vương phi cũng mặc kệ, thậm chí hoàng thượng hạ chỉ triệu kiến hắn, hắn cũng cự tuyệt . Bởi vậy có thể thấy được, địa vị của Băng Băng tiểu thư trong cảm nhận của Vương gia không giống bình thường .

“Băng Băng tiểu thư không thấy được,cảnh tượng ngày đó Vương gia ôm ngươi trở về, có thể nói là…” Tiểu Cửu tìm không thấy từ ngữ thích hợp để hình dung, mọi người lại đều bày ra bộ dáng có thể hiểu được.

Băng Băng buồn bực, yêu nghiệt Vương gia thật sự đối nàng tốt như vậy sao? Nàng bây giờ vẫn còn đần độn , có chút không thể tin được. Nhưng mà, cảm giác được mọi người vây quanh quan tâm cũng không tệ đâu !

Trên mặt Băng Băng lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Ở cửa, Dạ Tiêu trầm mặc không nói, lẳng lặng nhìn không khí náo nhiệt trong phòng, tựa hồ cũng chầm chậm dung hòa đi vào. Đứa nhỏ kia, hắn nguyên bản còn lo lắng nên tới xem, nay xem ra là tự mình đa tình .

Lắc đầu xoay người, Tấn vương gia thế nhưng lại ở bên cạnh hắn !

Hơi kinh ngạc, lại lo lắng quay đầu liếc mắt nhìn trong phòng một cái. Mọi người như thế không lớn không nhỏ trêu chọc Vương gia, mà Vương gia… Vương gia cư nhiên đi rồi, cứ như vậy đi rồi! Hắn không tức giận , không muốn giết người, cứ như vậy đi rồi ? ! !

Dạ Tiêu ngây ra như phỗng.

Tẩm cung Lê quý phi

Tấn vương gia quỳ gối, trên mặt không có biểu tình gì. Lê quý phi hữu khí vô lực thán một tiếng, khoát tay nói: “Đứng lên đi, hai ngày này phụ vương bị ngươi chọc tức, ngươi nên đi thỉnh tội.”

“Lát nữa con liền đi.” Hắn trước tới nơi này cũng là bởi vì nhớ mẫu thân. Chuyện tuyển phi, hắn không có trình diện, phụ hoàng giận dữ hắn biết được . Hắn chỉ sợ mẫu phi bởi vì chính mình, cùng phụ hoàng sinh ra hiểu lầm .

Lê quý phi dời ánh mắt, cung nữ bưng tới ghế dựa, Tấn vương gia liền nhẹ nhàng ngồi xuống.

“Đứa nhỏ kia,mẫu thân của nàng…”

“Đã chết, con cảm thấy đáng thương liền thu lưu nàng.”

“Ngươi thu lưu nàng, bản cung không có ý kiến, ngươi vì sao lại nhận nàng làm nữ nhi? Ngươi có từng nghĩ tới ngươi chưa đón dâu nạp thiếp lại từ đâu chui ra một cái nữ nhi, người trong thiên hạ sẽ nhìn ngươi như thế nào? Uy nghiêm của hoàng gia biết đặt đâu đây?” Khi Lê quý phi nói chuyện, bởi vì tức giận mà có chút rét run.

Tấn vương gia trầm mặc không lên tiếng, khóe miệng đã có một chút cười lạnh, hắn tựa hồ còn không có ảnh hưởng đến tôn nghiêm của hoàng gia.

“Đứa nhỏ kia không có thân nhân sao ? Nếu là…”

“Không có.” Tấn vương gia thực quyết đoán đáp, Băng Băng bị ủy khuất, nếu còn có thân nhân, cũng sẽ đi tìm . Kết quả, nàng lại đi nhảy xuống vực.

Nghĩ đến một màn kia, Tấn vương gia vẫn như trước cảm thấy tim đập nhanh.

Sau giữa trưa, ánh mặt trời từ từ chói mắt, Lê quý phi lẳng lặng nhìn chằm chằm Tấn vương gia. Tấn nhi là kiêu ngạo của nàng, từ nhỏ đã vô cùng phi phàm, sau khi lớn lên càng biểu hiện xuất sắc, chính là rất lãnh. Mặc dù là mẫu phi của hắn, cũng khó từ trên người hắn thấy được một tia ôn nhu lo lắng. Nếu hắn để ý đứa nhỏ kia như thế, nói không chừng đứa nhỏ kia có thể thay đổi hắn, làm cho hắn có thêm một phần nhân tình.

Cũng thế, nếu là nhất định có như vậy một cái đứa nhỏ, cũng tùy theo duyên đi.

Lê quý phi chậm rãi mở miệng, tiếng nói ôn nhuận: “Có thời gian, mang đứa nhỏ kia tiến cung cho mẫu phi xem.”

Tấn vương gia nghe vậy, thâm thúy mâu quang lóe lóe, mẫu phi nhận rồi, nay chỉ còn lại phụ hoàng . Chính là lại phải cho Băng Băng tiến cung một chuyến .

Từ trong cung trở về, vừa mới bước vào Tấn vương phủ đã bị cảnh tượng trước mắt làm giật mình.

Đứa nhỏ đang làm mẫu thi triển quyền pháp kì quái,gia đinh thị vệ trong phủ, phụ nữ vây bên ngoài xem, thỉnh thoảng phát ra sợ hãi than.

“Băng Băng tiểu thư lúc ấy chính là dùng chiêu này, đem cái tiểu bá vương gì đó đánh ngã !” Thủ vệ đại ca đắc ý dào dạt nói, giống như người đánh tiểu bá vương kia là hắn.

“Hà Cẩn Ngạn chọc ta trước , nếu không ta sẽ không đánh người đâu! Sư phụ ta nói qua, học công phu là vì cường thân kiện thể, không phải vì đánh nhau!” Băng Băng thu quyền, nhỏ nhẹ nói.

Có người tiếp lời, “Gì đại nhân sủng nịch đứa nhỏ, mới làm cho đứa nhỏ kia vô pháp vô thiên, ngay cả chúng ta Băng Băng tiểu thư cũng trêu chọc.” Thanh âm phi thường tức giận bất bình.

Băng Băng cười nói: “Dù sao ta cũng đánh hắn , về sau hắn khẳng định không dám chọc ta .”

“Nghe nói, ngày đó hắn ngã vào ao phân?” Có nhân nghi hoặc hỏi.

“Ta đi phương tiện, hắn chặn cửa không cho ta đi ra, cuối cùng ta đi ra được, hắn còn muốn đánh ta. Cho nên…” Nhớ tới chuyện hôm đó , Băng Băng lại bắt đầu tức giận .

Những lời này truyền vào tai Tấn vương gia, hắn mới biết được chính mình là thật hiểu lầm Băng Băng .

“Ta đã nói rồi, Băng Băng tiểu thư làm sao có thể tùy tiện đánh người?” Cuối cùng ra kết luận, quả nhiên là đứa nhỏ kia rất đáng ghét.

Băng Băng dùng sức gật đầu, ánh mắt chạm vào thân ảnh của yêu nghiệt Vương gia, lập tức chạy đi qua, ôm lấy chân của hắn ngọt ngào kêu một tiếng: “Phụ thân, ngươi đã trở lại.”

Tấn vương gia hơi xấu hổ gật gật đầu, suy sụp hạ mặt nói: “Nữ hài tử động không nên hở chút liền đánh nhau, còn ra thể thống gì.”

Rõ ràng là trách cứ trong lời nói, lại làm cho Băng Băng nghe ra hương vị sủng nịch. Nàng cười đến càng thêm ngọt, “Phụ thân mệt sao? Muốn hay không Băng Băng mát xa cho ngươi?”

Ba ba đi làm thực vất vả, mỗi ngày trở về đều đặc biệt mệt mỏi, Băng Băng làm xong bài tập, đều giúp ba ba mát xa. Khi đó, ba ba luôn cười tủm tỉm nói, Băng Băng nhà chúng ta là nữ nhi tri kỷ nhất thế giới.

Nhớ lại, Băng Băng có chút khổ sở.

Tấn vương gia phi thường hưởng thụ nhắm mắt lại, ngón tay mềm mại của cô gái không có nhìu khí lực, cũng không có bao nhiêu tác dụng, lại cảm thấy cực kì thoải mái. Hắn thật sự bắt đầu thích đứa nhỏ này.

Băng Băng ấn xong huyệt đầu, liền bắt đầu mát xa bả vai, sau đó, tay nàng vói vào trong quần áo Tấn vương gia.

Tấn vương gia mở mắt ra, cảnh giác nhìn nàng hỏi: “Ngươi muốn làm gì ?”

“Bộ dạng mỹ như vậy, muốn biết rốt cuộc có phải hay không nam nhân.” Băng Băng đúng lý hợp tình nói.

“Nữ hài tử như thế nào có thể tùy tiện sờ thân thể của nam nhân?”

“Nhưng ngươi là phụ thân a, cơ thể của phụ thân nữ nhi ko thể nhìn sao ?” Băng Băng thực muốn nhìn một chút bộ dáng Vương gia xinh đẹp như vậy, thân thể hắn rốt cuộc có bộ dáng gì. Nhưng mà Vương gia phụ thân vì sao lại đỏ mặt, còn có bộ dáng thực ko tình nguyện ? Được rồi, hắn không cho xem, nàng cũng có biện pháp để nhìn cho bằng được !

Tấn vương gia nhắm mắt nghĩ, đứa nhỏ chung quy là không thể sủng , nếu không sẽ lại vô pháp vô thiên.

Bóng đêm buông xuống, Băng Băng dùng xong bữa tối vẫn không có ngủ, lúc Tiểu Vụ các nàng đi múc nước, nàng vụng trộm chuồn ra cửa phòng. Muốn làm gì ? Đương nhiên phải đi xem thân thể của yêu nghiệt Vương gia !

Hơi nước lượn lờ, Tấn vương gia cởi hết quần áo trên người, nghĩ nghĩ, không có đem tiết khố cuối cùng cởi, liền đi tiến vào bên trong bể nước lớn. Bể xây tại phía sau phòng ngủ, lấy nước từ ôn tuyền phía sau núi, nước độ ấm thích hợp, Tấn vương gia lộ ra nửa người trên, thích ý nửa nằm ở bên cạnh bờ ao thạch trắng.

Trong đầu hiện ra cảnh tượng Băng Băng mát xa cho hắn, trong đầu đột nhiên hiện ra lời nói của Băng Băng, hắn giương đôi mắt.

Một đôi sáng trong suốt ánh mắt, liền như vậy chính đại quang minh nhìn hắn! Trên cằm cư nhiên còn vương nước miếng!

Yêu nghiệt Vương gia thân thể quả nhiên đẹp mặt đâu! Hắn có cơ ngực được nhiều người hâm mộ, không giống nhu đạo luyện tối tăm, mà là tỏa sáng tựa như ngọc thạch. [Chắc là miêu tả làn da ?]

Băng Băng không phải chưa thấy qua thân thể của nam nhân, một chút cũng không thấy xấu hổ. Nhưng thật ra Tấn vương gia lại hé ra mặt đỏ phi thường khả nghi, cũng không biết có phải là do nhiệt độ của ôn tuyền hay không. Hắn ho khan một tiếng, đứa nhỏ cư nhiên không có nghe thấy, nước miếng trên cằm còn “Tí tách” một tiếng, rớt xuống trên đá cẩm thạch bạch ngọc.

Đứng dậy, vài bước vượt qua, nhắc tới Băng Băng áo, lấy đến một kiện quần áo mặc vài. Mở cửa, đi vào, Băng Băng liền nằm ở trong phòng của mình.

“Phụ thân, có người nào xem qua thân thể của ngươi chưa ?” Ngủ ở trên giường, Băng Băng chớp mắt to, tò mò hỏi.

Tấn vương gia sắc mặt lúng túng, nói: “Không có.”

Băng Băng cao hứng vỗ tay kêu: ” Vậy Băng Băng là người duy nhất xem qua thân thể của người ! Về sau, cũng chỉ cho mình Băng Băng xem, được không?”

Những lời này không có ai đáp lại, Tấn vương gia không thèm quan tâm đến lý lẽ, giống như trốn tránh mà chạy đi. Thẳng cho đến khi trở lại phòng ngủ của mình, hắn vẫn không thể bình tĩnh được.

Ngoài cửa sổ, trăng tròn treo trên cao, gió đêm thổi bay chiếc rèm, trong rèm cửa sổ có một thân ảnh đang ẩn núp. Một đôi thâm thúy con ngươi lòe lòe tỏa sáng, bởi vì cố nén cười, khuôn mặt có chút vặn vẹo.

Tấn vương gia là người tập võ, động tĩn lớn như vậy hắn làm sao có thể không phát hiện được ? Một đôi mắt đang tràn ngập lửa trừng mắt nhìn , sau mành, thân thể kia rõ ràng dừng lại một chút, sau đó, hắn rốt cuộc nhịn không được lại tiếp tục cười ha ha !

“Về sau chỉ có thể cho một mình nàng nhìn.” Dạ Tiêu cười đến có chút hô hấp không thuận, ” Tấn Vương gia của chúng ta thế nhưng lại đỏ mặt ! Ha ha, ngươi nói này có phải hay không thiên hạ kỳ văn?”

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s