[Phụ vương yêu nghiệt] C27


Chương 27: Sự tăng vọt của sủng vật

20120831001733_mrhpe

Sáng sớm, người Tấn vương phủ công việc lu bù, nha hoàn gã sai vặt vội vàng qua lại, mặc dù có rất nhiều vấn đề, giờ phút này cũng bắt không được thời cơ trao đổi một phen.

Về phần là việc gì? Đi phòng bếp sẽ biết.

“Nhanh chút a, còn có hay không a?” Băng Băng kêu to với nha hoàn và gã sai vặt trong phòng.

Vương đại thẩm bộ dáng không tình nguyện nói: “Băng Băng tiểu thư, nó đã ăn rất nhiều.” Thịt có trong phòng bếp bị ăn sạch , nha hoàn cùng gã sai vặt chạy ra chợ vài lần, đã mua tới hai đầu thịt heo, cư nhiên con sói này còn chưa ăn no !

Bạch mao sói ý muốn ăn tiếp liếm liếm miếng thịt dính bên miệng,Băng Băng áy náy nhìn nó,lại kêu với nha hoàn và sai vặt:”Không còn thì đi mua nhanh đi a.Bạch mao sói hiện tại là sủng vật của ta,cho dù ta không ăn cơm cũng không thể bỏ đói nó !”

Nhớ tới chuyện ngày hôm qua, Băng Băng nghĩ mà sợ, nếu không phải bạch mao sói kịp thời xuất hiện, nói không chừng nàng sẽ biến thành đồ ăn của hổ.

Mọi người nhìn nhau,Lí quản sự bất đắc dĩ gật nhẹ đầu, ý bảo bọn họ tiếp tục đi chợ. Bằng không còn có biện pháp nào? Tấn vương gia cũng đã lên tiếng ,phải đối xử tử tế với con sói này ! Trừng mắt nhìn con sói nằm trên mặt đát, đôi tai nhẹ nhàng rung động,nó tựa hồ cảm giác được ánh mắt của hắn, quay đầu nhìn lại đây.

Lí quản sự vội vàng cúi đầu, hắn dám thề, ánh mắt của con sói này tuyệt đối đáng sợ hơn so với Tấn vương gia khi phẫn nộ. Ngầm vỗ vỗ ngực, hắn quyết định về sau không nên tới gần con sói này.

Vương đại thẩm xoay người, chưa từ bỏ ý định bưng bao bánh bao đem đến đặt ở bên chân bạch mao sói.

Băng Băng kêu lên: “Nó là ăn thịt động vật được không? Vương đại thẩm  bánh bao này vẫn là giữ lại đi, miễn cho lãng phí.”

Vương đại thẩm không để ý tới Băng Băng, trừng mắt nhìn bạch mao sói nói: “Dù sao có thể ăn đầy bụng là được, ngươi ăn đi.”

Bạch mao sói xem cũng không thèm nhìn lmột cái, trực tiếp đem đầu vùi vào bên trong chân, bộ dáng kiên nhẫn chờ đồ ăn.

Băng Băng che miệng cười ha ha nói: “Vương đại thẩm, vô dụng , nó chính là thích ăn thịt. Thời điểm ở trong rừng, nó ngay cả trái cây cũng không ăn. Nó là sói, không phải heo.”

“Ta đương nhiên biết nó là sói, nhưng mà cứ ăn như thế này, chỉ sợ không được bao lâu, chúng ta cũng không còn thịt ăn.”

“Cũng không thể thả nó tự mình đi săn đi? Lỡ như làm người khác bị thương thì làm sao bây giờ? Tiền thuốc men, phí tổn thất tình thần, so với tiền mua thịt còn nhiều hơn.”

“Vậy bắt nó về khu săn bắn, dù sao có thỏ hoang gà rừng, có thể cho nó ăn no.” Vương đại thẩm hai mắt tỏa ánh sáng nói, giận chính mình như thế nào lúc này mới nghĩ tới.

Băng Băng liên tục lắc đầu, vẻ mặt không tha: “Ta không muốn nó rời ta đi, có nó ở đây, sẽ không sợ gặp phải người xấu.”

“Nếu Băng Băng tiểu thư ngày hôm qua không cùng hai vị hoàng tử ra khỏi thành, cũng sẽ không gặp phải người xấu.” Tiểu Cửu ngượng ngùng nói, ngày hôm qua Tấn vương gia sắc mặt hảo khó coi, một bộ muốn ăn thịt người. Tiểu Cửu nghĩ nghĩ, cả người đều nhịn không được run lên.

Băng Băng ôm lấy cổ bạch mao sói, kiên quyết nói: “Vô luận như thế nào, ta đều không cần cùng bạch mao sói tách ra!”

Ánh mặt trời đánh vào trên mặt, nho nhỏ mặt tựa hồ tản ra hào quang. Tiểu Cửu câm miệng, Vương đại thẩm một bộ không thể nề hà bộ dáng. Nay, Tấn vương phủ Băng Băng tiểu thư lớn nhất, nàng muốn đi ngang, cũng không ai dám kêu nàng đi dọc, ai kêu luôn luôn lạnh lùng Tấn vương gia lại coi trọng nàng như vậy đâu?

Sau này người ta kể lại, ngày nào đó, sủng vật của Tấn vương gia nữ nhi đem toàn bộ thịt heo trong kinh thành ăn hết một nửa. Việc buôn bán rất vui vẻ , bởi vì người của vương phủ không giống những người khác tính toán chi li cò kè mặc cả, nói bao nhiêu bạc chính là bao nhiêu bạc.

Khoa trương hơn là chuyện này hoàng đế cư nhiên nói trên triều đình một phen, còn có chút thú vị trêu chọc Tấn vương gia nói: “Như thế coi như là vì nước vì dân, mọi người tranh nhau nuôi heo bán cho Tấn vương gia. Tấn vương gia cầm triều đình bổng lộc, lại lần nữa biến thành Giao Dư Tử dân.”

Vì thế, toàn bộ kinh đô nổi lên phong trào nuôi sủng vật.

Đi ở trên đường, tùy ý có thể thấy được mọi người hoặc ôm hoặc nắm sủng vật.

“Ôi chao? Ngươi cũng dưỡng sủng vật a?” Người nào đó ôm ấp một con cún đáng yêu nói.

“Đúng vậy, này còn không phải vì nước vì dân a.” Nắm con chó săn lớn, nhịn không được muốn khoe ra một phen, “Nhìn xem,con chó của ta có giống con sói của Tấn vương phủ không?”

Hèn mọn lắc đầu, “Làm sao có thể so sánh cùng Tấn vương gia nữ nhi ? Nhìn xem con chó của ngươi, gầy thành cái dạng gì ! Con sói của Băng Băng tiểu thư một ngụm liền có thể nuốt vào!”

Lại có…

“Này không phải lí tiểu thư sao?”

“Nha! Trương tiểu thư, miêu miêu của ngươi thật đáng yêu a!”

Dào dạt đắc ý cười nói: “Đúng vậy, thật vất vả mới tìm ra , loại mèo lông trắng thuần này rất hiếm a.”

Nhìn cún hoa trong lòng mình, cười nói: “Đúng vậy, ngày khác cũng cho tổng quản cũng đi đổi một con cún lông trắng thuần đến.”

Về phần mỗi người kính ngưỡng bạch mao sói, nó hiện tại đang tắm…

Băng Băng hống liên tục lừa mang nó vào phòng tắm, trong bồn tắm thả đầy nước ấm, Băng Băng cố sức đè lại đầu bạch mao sói, cầm lấy ca nước, một đám nước như mưa to rơi xuống.

Bạch mao sói ướt nước, tránh khỏi Băng Băng, dùng sức lắc lắc thân thể thật lớn, khiến Băng Băng ướt đẫm nước.

Quần áo ướt đẫm, đơn giản giữ chặt chân trước của bạch mao sói, phải kéo nó vào trong bồn tắm thật lớn. Băng Băng khí lực không lớn, căn bản không di chuyển được bạch mao sói, nhưng mà bạch mao sói tràn ngập linh khí không đành lòng thương tổn Băng Băng, tuy rằng thực không tình nguyện vẫn là để cho nàng nâng vào.

Tiểu Vụ, Tiểu Cửu khẩn trương kêu to: “Băng Băng!”

“Phù phù” một tiếng, một người một sói , cùng ngã vào bể, làm tung tóe một làn bọt nước. Băng Băng bị ánh mắt sợ hãi của bạch mao sói chọc cho cười ha ha, vừa cười vừa nói: “Không có việc gì , gột rửa tài cán tịnh [Không biết nên edit cái này làm sao nữa =”=] Ngươi ở trong rừng lâu như vậy , khẳng định thật lâu không tắm rửa . Ngươi sẽ không sợ trên người có rận sao? Về sau ngươi ở cùng một chỗ với ta, ngươi không sợ ta còn sợ đâu!”

Bạch mao sói giãy dụa muốn lên bờ, chỉ là thân thể linh hoạt lọt vào trong nước liền trở nên nặng nề. Móng vuốt bắt không được đá cẩm thạch mài bóng loáng, lại “Phù phù” một tiếng rơi xuống.

Băng Băng cầm ca nước, hắt nước lên người nó, đùa bất diệc nhạc hồ. Sợ tới mức Tiểu Vụ, Tiểu Cửu cắn chặt khớp hàm, sắc mặt tái nhợt, sợ Băng Băng chọc con sói đáng sợ hung mãnh này nóng nảy.

Nhưng mà,sau khi bạch mao sói cố gắng giãy dụa vài lần không có kết quả, nhận mệnh tùy ý để Băng Băng bài bố, khiến toàn thân thuần trắng lông bị Băng Băng chà đạp.

Băng Băng vui vẻ, vừa giúp bạch mao sói tẩy trừ thân thể, một bên xướng | | tắm rửa ca | |, không khí toàn bộ phòng tắm cũng bị làm cho vui vẻ lên, Tiểu Vụ cùng Tiểu Cửu rốt cục không hề khẩn trương nữa .

Tấn vương gia trở về, còn chưa mở cửa chợt nghe đến bên trong tiếng cười, tuấn mỹ cái trán nhẹ nhàng nhăn lại. Người nào lớn mật như thế tiến vào phòng hắn ? Đương nhiên chỉ có Băng Băng .

Trong lòng mơ hồ không hề có dự cảm không tốt, vội vàng đi vào, Tấn vương gia trợn tròn mắt!

Lòng bàn chân bị nước ướt nhẹp, quần áo thượng cũng để lại hắt tới được thủy ấn, ngay cả tóc cũng không có thể may mắn thoát khỏi. Mà tạo thành này hết thảy hậu quả thủ phạm, giờ phút này đang ở của hắn trong bồn tắm đùa bất diệc nhạc hồ.

Không riêng có nàng, còn có một cái sói!

Bình tĩnh, Tấn vương gia yên lặng nói cho chính mình, nhất định phải bình tĩnh. Nhắm mắt lại ba giây, lại mở.

“Phụ thân, ngươi đã về rồi! Muốn hay không đến múc nước trận?” Thanh thúy thanh âm bị kích khởi bọt nước che giấu ba phần, Băng Băng lại bị đánh cái ngay mặt. Tùy tay lao khởi nước biều, giảo nhất biều nhắm ngay bạch mao sói hắt đi qua.

Bạch mao sói đã muốn thích ứng nước tắm, thân mình linh hoạt hạ di động, vì thế, kia nhất biều nước đều hắt đến Tấn vương gia trên người. Từ đầu đến chân, không một may mắn thoát khỏi.

Tiểu Vụ cùng Tiểu Cửu trợn tròn mắt, Băng Băng đối Tấn vương gia nghịch ngợm nuốt nuốt đầu lưỡi, không nghĩ qua là bị bạch mao sói bán một chút, “Phù phù” một tiếng, ngã vào trong nước.

Tấn vương gia lau một phen trên mặt nước tắm, bên tai quanh quẩn Băng Băng thanh thúy tiếng cười, hắn nên tức giận , hẳn là tức giận phi thường. Nhưng mà, hắn chính là trầm mặc đi rồi đi ra ngoài.

Dạ Tiêu tựa vào cửa, buồn cười xem xét Tấn vương gia ướt sũng bộ dáng, “Khó được nhìn thấy Vương gia này phó bộ dáng, thật đúng là ít nhiều Băng Băng tiểu thư a —— ”

Tấn vương gia liếc trắng mắt, không rên một tiếng đi thư phòng.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s