[Phụ vương yêu nghiệt] C32


Chương 32: Tính trẻ con

4a07e4f1g99d8223ff78e&690

Sắc mặt Tấn vương gia tuyệt đối có thể hù chết người !

Mọi người ngừng thở, sợ lên tiếng sẽ bị Tấn vương gia phát hiện.

Băng Băng vẫn như cũ mắt to sáng ngời vô tội nhìn Tấn vương gia, tiếp theo dùng ngữ khí vô tội nói: “Tiểu Hoa trốn ở trong tay áo,nó vụng trộm đi theo ta, không tin ngươi xem, nó hiện tại cũng không chịu đi ra.”

Giơ cánh tay lên, cổ tay áo lộ ra đuôi rắn nhỏ, màu đỏ yêu diễm, giống như thuốc màu đổ lên.

Tấn vương gia hít sâu, cầm lấy đuôi rắn, tùy tiện ném ra bên ngoài cửa sổ. Hắn tức đến hồ đồ mới có thể không dùng đầu óc đã đem độc xà ném ra bên ngoài.

Băng Băng nở nụ cười, giống như Tấn vương gia đã cứu mạng nàng vậy. Nhưng khóe mắt Băng Băng tựa hồ hiện lên một ánh sáng vàng.

Hoàng đế bị thứ gì đó thình lình xuất hiện chặn đường, thân mình chơi vơi vài cái mới đứng vững được, cúi đầu nhìn xuống, lập tức lui ra phía sau ba bước. Cấm vệ quân bên người lập tức tiến lên, mấy đao chém xuống liền biến con rắn nhỏ thành từng đoạn. Máu me nhầy nhụa, vô cùng thê thảm.

Băng Băng hai tay tạo thành hình chữ thập, yên lặng cầu nguyện cho con rắn nhỏ: Thực xin lỗi, ta nhất định sẽ vì ngươi dâng hương cầu nguyện, cầu nguyện ngươi kiếp sau đầu thai làm người.

Hoàng đế còn chưa đinh thần xong, Tấn vương gia đen mặt đi ra, nói với hoàng đế: “Nhi thần đem Băng Băng về.”

Đem về ? Hoàng đế nghi hoặc, “Không cần nghiêm trọng như vậy đi, Băng Băng…”

“Là Băng Băng đem độc vật vào hoàng cung, phụ hoàng dù nàng bất tử đã là đại ân.”

“Đúng vậy, thực xin lỗi hoàng gia gia, về sau không thể cùng ngươi .” Trên mặt là tiếc hận, bên trong con ngươi lại mang theo ý cười, Băng Băng đứng ở hoàng đế trước mặt, cúi đầu nói.

Hà Thiến Thiến cùng Nhan Như Vi nhìn nhau cười, trong mắt đều có vui sướng thắng lợi. Ngũ hoàng tử cùng Lục hoàng tử cũng rất khổ sở, sự kiện con nhện không ai biết, sự kiện độc xà này cũng là do Băng Băng gây ra , nàng vì sao phải làm như vậy?

Trừ bỏ hai huynh đệ Đông Phương, những người khác đều là nghi hoặc khó hiểu.

Hoàng đế cũng không tức giận , chẳng sợ bị cắn , giờ khắc này cũng bật cười, “Băng Băng không thích hoàng cung, muốn ở bên cạnh Tấn nhi sao?”

Băng Băng vội vàng lắc đầu, kinh sợ nói: “Băng Băng không phải cố ý , con rắn nhỏ kia là tự mình theo ta , ta cũng không biết nó vì sao muốn đi theo ta.”

Ngụ ý, về sau không chừng còn có độc vật khác theo tới, vì an toàn của hoàng cung, hoàng gia gia ngươi cho ta đi thôi.

Cấm vệ quân bên người nói: “Con rắn này tên là Thất Thiên Đoạn Trường, bị cắn một ngụm, bảy ngày sau nhất định sẽ chết, không thể chữa được.”

Băng Băng nghe xong ngầm lau một phen mồ hôi lạnh, cấm vệ quân sẽ không nói dối trước mặt hoàng đế, nhất định là nói thật. Nghĩ đến bản thân mình cùng một con rắn kịch động ở chung vài ngày, còn bắt nó đặt ở bên trong ống tay áo, Băng Băng nhịn không được cả người run run.

Sắc măt nàng tái nhợt, Tấn vương gia đáy lòng nổi lên thương tiếc, con linh thú kia là bảo vật, nay xem ra cũng là phiền toái,cho nó ở bên cạnh Băng Băng có thật là chuyện tốt không? Hắn có điểm nghi ngờ.

Dọc theo đường đi, hai người đều không nói gì, không khí trầm mặc duy trì đến tận khi trở về Vương phủ. Tấn vương gia mặt lạnh đi vào thư phòng, Băng Băng nhìn của bóng dáng của hắn thở dài, mày gắt gao nhăn lại, bộ dáng phi thường buồn rầu.

Tiểu Vụ không rõ vì sao hôm nay Băng Băng lại trở về sớm như vậy, đang muốn hỏi, Băng Băng khoát tay nói: “Mệt chết đi được, ta đi ngủ.”

Tiểu Vụ cùng Tiểu Cửu liếc nhau, đi theo Băng Băng trở về phòng, hầu hạ Băng Băng nghỉ ngơi.

Bạch mao sói Ngạo Tuyết ngủ ở đại thụ dưới sân, cuối thu khí lạnh, vạn dặm không mây, Băng Băng ghé vào cửa sổ nhìn trời mà ngẩn người. Đã hai ngày , Vương gia phụ thân một câu cũng không nói với nàng, nàng cảm thấy thực ủy khuất, rõ ràng không muốn cùng Vương gia phụ thân tách ra mới nghĩ ra biện pháp này, vì sao Vương gia phụ thân không rõ đâu?

Nàng biết sai rồi, nhưng nàng phi thường không thích cảm giác bị người khác lờ đi, mắng nàng vài câu cũng được a ! Nàng chủ động tìm yêu nghiệt Vương gia hai lần, hai lần đối phương thái độ đều lạnh tanh . Vì thế, Băng Băng cũng bắt đầu quật cường, âm thầm thề, Vương gia phụ thân không tìm nàng, nàng cũng sẽ không đi tìm hắn !

Nhưng mà, Vương gia phụ thân tựa hồ thật sự phải đi đâu?

Thư phòng, Tấn vương gia nhắm mắt dưỡng thần, nghỉ ngơi một chút. Một lát thanh thản, trong đầu liền hiện ra bộ dáng ủy khuất của nàng, hai ngày nay, hắn cố ý vắng vẻ Băng Băng, hy vọng nàng có thể hiểu được chính mình làm sai , cũng vì ba ngày sau, Băng Băng sẽ không cố ý đi theo hắn.

Mở mắt ra, hắn đứng lên, đi nhanh tới cửa, tay chuẩn bị mở cửa đột nhiên dừng lại. Lúc trước chỉ cần rảnh rỗi hắn sẽ đến nhìn nàng, bất tri bất giác đã trở thành một loại thói quen. Giờ khắc này, hắn quyết định phải loại bỏ thói quen này.

Một lần nữa trở lại bàn, cầm lấy bút lại chậm chạp không có bỏ xuống. Sâu trong đôi mắt thâm thúy ẩn hiện tia chật vật, bạc môi tràn ra một tiếng than nhẹ. Cuối cùng, Tấn vương gia vẫn là đem bút để lại chỗ cũ, đẩy cửa ra, sải bước ra ngoài.

“Ai!” Băng Băng buồn rầu xem xét Ngạo Tuyết, tố khổ, “Nếu ngươi có thể nói thì thật tốt a, như vậy ngươi có thể nói cho ta biết, ta nên làm cái gì bây giờ. Vương gia phụ thân không để ý tới ta, ngay cả nói đều không cùng ta nói, ta muốn nói với hắn ta sai rồi, đều không có cơ hội…”

Ngạo Tuyết cúi lỗ tai, hơi hơi nheo lại hai mắt, độ ấm mùa thu phi thường thích hợp để ngủ bù, cho nên nếu cẩn thận nghe có thể nghe được ngáy ngủ thanh âm của Ngạo Tuyết.

Băng Băng đương nhiên phát hiện , trừng mắt nhìn Ngạo Tuyết một cái, thập phần chán nản cúi đầu. Nếu yêu nghiệt Vương gia vẫn như vậy, nàng còn không bằng trở về Thái Phó viện, ít nhất ở đó sẽ không nhàm chán như vậy.

Tấn vương gia đứng xa xa, ánh mắt gắt gao tập trung ở thân ảnh nho nhỏ của nàng. Kỳ thật thấy không rõ bộ dáng của nàng, nhưng hắn biết nàng hiện tại nhất định cau mày.

“Bái kiến Vương gia.” Tiểu Vụ bưng nước trà, phúc phúc, mang theo cả đầu nghi hoặc đi đến bên cạnh Băng Băng.

Hai ngày nay, Băng Băng tiểu thư cùng Vương gia đều rất kỳ quái, Băng Băng không đi vào cung , Vương gia cũng không quan tâm Băng Băng tiểu thư. Nàng là những người đứng xem, không biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhìn bọn họ liền cảm thấy bọn họ giống như tiểu hài tử náo loạn.

Băng Băng quả thật vẫn là đứa nhỏ, nhưng mà Vương gia là người nào ? Là Thiết Lang Tướng quân Đại Hạ Quốc, xinh đẹp không thể cưỡng lại, giống như mọi việc đều trong phạm vi khống chế của hắn, người cường thế tới cực điểm như vậy, làm sao có thể tính trẻ con đâu?

Tiểu Vụ lập tức đánh mất này ý tưởng, lặng lẽ quay đầu, Vương gia đã muốn đi rồi.

“Để đó đi, ta không khát.” Băng Băng nói xong, lại cúi đầu.

Tiểu Vụ do dự một lát, rốt cục vẫn là nhịn không được hỏi, “Băng Băng tiểu thư, hai ngày nay Vương gia làm sao vậy?”

Thanh âm rầu rĩ , “Ta không biết, hắn vẫn không để ý ta, không thèm nhìn ta một cái.”

“Vừa mới Vương gia còn ở đây mà.” Tiểu Vụ buồn bực, nàng thỉnh an lớn tiếng như vậy, Băng Băng không có nghe thấy sao?

“Thật sự?” Băng Băng ngẩng đầu, cả người đều có thần thái, lại có chút không tin hỏi, “Vương gia vụng trộm đến xem ta ?”

“Đúng vậy, vừa mới đây thôi. Tiểu thư, các ngươi có phải cãi nhau hay không ?”

Tiểu Vụ nói còn chưa nói xong, Băng Băng đã chạy đi. Nàng chỉ biết Vương gia phụ thân làm sao có thể không để ý tới nàng đâu! Nói không chừng, hai ngày nay hắn không chỉ vụng trộm xem nàng một hai lần.

Nghĩ, Băng Băng chạy nhanh hơn, hận không thể lập tức bổ nhào vào trong lòng của Vương gia phụ thân. Nhưng khi nàng đẩy cửa ra, nhìn thấy Vương gia phụ thân lãnh đạm bộ dáng, tất cả nhiệt huyết đều không còn .

Thật cẩn thận kêu một tiếng: “Phụ thân?” Băng Băng nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Tấn vương gia, đối phương còn đọc cái gì đó trên tay,hoàn toàn không phát hiện.

Băng Băng chưa từ bỏ ý định, túm lấy ống tay áo Tấn vương gia, thấp giọng nói: “Ta biết sai rồi, ta không nên mang con rắn nhỏ đi Thái Phó viện, phụ thân, ngươi tha thứ ta lần này đi, ta cam đoan không có lần sau .”

Một khắc Băng Băng tiến vào kia, Tấn vương gia liền phát hiện chính mình đã đầu hàng vô điều kiện . Giờ khắc này, đôi tay mềm nhũn nhỏ bé kia lại sờ trán hắn, tất cả lãnh đạm giả vờ lập tức biến mất, khóe miệng giơ lên, không tự giác nở nụ cười.

Khóe mắt Băng Băng nhìn thấy, cũng lộ ra miệng cười, càng ra sức thay Tấn vương gia mát xa giải lao.

“Phụ thân, ngày kia ngươi sẽ đi sao ?”

“Ân.”

“Mang theo ta được không?”

Lắc đầu: “Không thể.”

Mày nhăn lại: “Vì sao?”

“Phiền toái.”

Thế nhưng ngại nàng phiền toái? ! Băng Băng nổi giận đùng đùng đẩy cửa ra, cũng không quay đầu lại bỏ chạy . Tấn vương gia nhìn cửa, có chút đau đầu: hắn khi nào sủng đứa nhỏ này, làm cho đứa nhỏ này càng ngày càng vô pháp vô thiên ?

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s