[Phụ vương yêu nghiệt] C35


Chương 35: Mang tin

116042

Hơn nửa đêm , trên đường không người, Băng Băng thuận lợi đi đến cửa thành lại buồn bực phát hiện tường thành rất cao không thể nào nhảy ra được. Quay đầu nhìn bạch mao sói, nó cũng là bộ dáng ra không được.

Băng Băng suy nghĩ trong chốc lát đang buồn rầu không có cách nào, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa “Thùng thùng”. Nàng mang theo bạch mao sói trốn trong góc tối thấy một đội binh lính cưỡi ngựa tiến vào, thủ vệ binh lính phụ giúp mở cửa thành. Băng Băng liền thừa dịp này, xoay người leo lên lưng bạch mao sói, lấy tốc độ tia chớp chạy ra ngoài.

Giữa khoảng thời gian kia may mắn có một binh lính nhìn thấy cảnh này,giữa trưa liền kể tình huống lúc đó cho Lí quản sự.

“Thuộc hạ cũng không thấy rõ lắm, trời lúc đó quá tối, chỉ nhìn thấy một đám màu trắng gì đó. Đúng rồi, kia có thể hay không là sủng vật của Tấn vương gia nữ nhi?” Binh lính phát huy sức tưởng tượng của mình, nói đến câu sau âm lượng nâng cao.

Băng Băng tiểu thư sủng vật, hắn còn chưa thấy qua, chỉ nghe những người khác nói qua, đã sớm ngưỡng mộ.

Lí quản sự vội vàng lắc đầu: “Băng Băng tiểu thư giờ phút này đang ở tại quý phủ cùng con sói kia…”

Binh lính khó hiểu, nếu vì vậy tại sao lại đến hỏi thăm có cái gì khác thường không? Tuy rằng hoài nghi nhưng thân phận của mình cũng không nên hỏi nhiều.

Binh lính đi rồi, mặt Lí quản sự lập tức trầm xuống, vội vàng chạy về vương phủ, triệu hồi tất cả người ra ngoài tìm Băng Băng trở về.

Mọi người tề tụ ở sân lớn, thanh âm nghị luận không ngừng, Lí quản sự nhìn mọi người một cái, mới nói: “Băng Băng tiểu thư tối hôm qua đã ra khỏi thành , mọi người phải tránh đừng để lộ ra bên ngoài, Dạ Tiêu đã ra ngoại thành tìm. Sau này cứ coi như Băng Băng tiểu thư vẫn ở trong phủ.”

Tiểu Vụ đột nhiên hỏi: “Nếu có người tìm đến Băng Băng tiểu thư nên nói như thế nào a?”

Lúc trước, Ngũ hoàng tử cùng Lục hoàng tử mỗi ngày đều đến, vạn nhất lại tìm đến đây thì làm sao bây giờ?

Lí quản sự quyết đoán nói: “Đã nói Băng Băng tiểu thư bị bệnh, không gặp người ngoài.”

Tiểu Vụ còn muốn nói cái gì, Lí quản sự phiền chán trừng mắt nhìn nàng một cái, nàng liền không dám lên tiếng. Kỳ thật, nàng muốn nói, Băng Băng tiểu thư rõ ràng rất khỏe , vì sao phải nguyền rủa nàng bị bệnh? Vạn nhất Băng Băng tiểu thư ở bên ngoài thật sự bị bệnh làm sao bây giờ? Nàng vẫn là đứa nhỏ, không thể tự mình chiếu cố bản thân, các nàng lại không ở bên cạnh nàng.

Nghĩ đến vấn đề này, Tiểu Vụ lại bắt đầu tự trách. Từ khi Băng Băng tiểu thư đến đây, Lí quản sự thường xuyên cấp rất nhiều bạc cho Tiểu Vụ, kêu Tiểu Vụ giữ giúp Băng Băng khi cần thì đem ra dùng. Tiểu Vụ nghĩ Băng Băng tiểu thư cái gì cũng không thiếu muốn thứ gì đều được mua về đám bạc này liền vô dụng, sau nàng nói Băng Băng, Băng Băng tiểu thư lập tức kêu nàng đem bạc đưa cho trên đường khất cái đáng thương trên đường!

Trong tủ quần áo cũng chỉ có hai mươi lượng bạc là hôm kia lí quản sự đưa đến, Băng Băng tiểu thư cũng chỉ mang đi nhiều như vậy. Vạn nhất không tìm thấy Băng Băng, nàng sẽ làm sao bây giờ a? Không có tiền sẽ ăn cơm ở đâu ? Nghỉ ở đâu ?

Càng nghĩ càng tự trách, Tiểu Vụ cúi đầu,bắt đầu lo lắng mà khóc.

Bởi vì tiếng khóc của nàng, mọi người cũng đều an tĩnh lại, không khí nồng đậm bi thương tràn đầy sân.

Mà Băng Băng lúc này tay trái cầm điểm tâm, tay phải túm lông trên cổ Ngạo Tuyết, trên mặt lộ ra mỉm cười thích ý, một ngụm một ngụm ăn vui vẻ.

Suốt đêm ra khỏi thành, sói không ngừng đi qua vài đỉnh núi, sớm đã không thấy kinh thành , Băng Băng mới kêu bạch mao sói chậm lại.

Ăn điểm tâm, có chút khát nước, trông thấy một dòng suối nhỏ trong suốt, lập tức dẫn bạch mao sói đi qua.Sau khi thỏa mãn hết thảy xong, Băng Băng mới lo lắng như thế nào làm cho người trong nhà không lo lắng cho nàng. Nàng biết, mỗi người bên cạnh Vương gia phụ thân đều rất thích nàng, thật tình đối xử tốt với nàng, nàng rời đi không lời từ biệt như vậy, mọi người khẳng định sẽ rất lo lang71, đặc biệt Tiểu Vụ tỷ tỷ, nàng hiện tại nhất định đang khóc .

Băng Băng bất đắc dĩ thở dài, đột nhiên cảm thấy chính mình không nên dỗi, không nên bởi vì nhất thời xúc động mà vụng trộm rời nhà trốn đi. Nàng có chút hối hận, nhưng nghĩ đến Vương gia phụ thân đang ở phía trước, nàng rất nhanh có thể nhìn thấy hắn, áy náy mất đi vài phần.

Băng Băng mềm nhũn nằm ở trên cỏ, bởi vì một đêm không có nghỉ ngơi, giờ phút này thật sự rất buồn ngủ. Lúc gần đi vào mộng đẹp liền truyền đến thanh âm nói chuyện.

Băng Băng ngồi xuống, xa xa thấy bảy tám người đem mấy chục xe ngựa chạy lại đây. Đầu lĩnh kia chắc cũng tầm bốn mươi tuổi, từ mặt mày thiện lượng, nhìn qua phi thường hòa ái.

Băng Băng rất nhanh quyết định, nếu bọn họ phải đi kinh đô, liền nhờ bọn họ mang tin đến Tấn vương phủ đi.

Bạch mao sói bị kinh động đi theo Băng Băng đến trên đường Băng Băng dương tay ngăn lại bọn họ, tươi cười khả ái hỏi: “Thúc thúc, các ngươi đi kinh đô sao?”

Người được Băng Băng gọi là thúc thúc chính là quản gia ngồi trong xe ngựa. Hắn kéo mành lên nhìn thấy Băng Băng đáng yêu, lại nhìn thấy quái vật lớn đi theo phía sau nàng, tưởng tiên nữ hạ phàm, thái độ phi thường hòa ái: “Chúng ta đúng là đi kinh đô , đứa nhỏ có phải hay không muốn chúng ta chở ngươi?”

Băng Băng dùng sức lắc đầu, nàng thật vất vả mới đi ra, “Thỉnh hỏi các ngươi là kinh đô người sao?”

“Chúng ta không phải, chúng ta là Giang Nam liên thành nhân, đến kinh đô làm một ít sinh ý.”

Băng Băng nhìn nhìn mặt sau xe ngựa, trừ bỏ một chiếc nhìn là tái nhân , khác trên xe đều chuyên chở hàng hóa. Nàng cười tủm tỉm hỏi: “Xin hỏi có giấy bút không? Là như vậy, ta nghĩ thỉnh thúc thúc giúp ta đưa một phong thơ đi Tấn vương gia quý phủ, không biết thúc thúc có thể hay không hỗ trợ?”

Người nọ vừa nghe đến Tấn vương gia ba chữ, trên mặt lập tức toát ra vài phần sùng bái. Hắn là liên thành nhân, tuy rằng đã tới vài lần kinh đô, lại chưa từng gặp Tấn vương gia. Không lâu, Tấn vương gia tuyển Vương phi, các vị tiểu thư liên thành cũng đi, sau lại nghe người gặp qua Tấn vương gia kể lại, nói Tấn vương gia tuấn mỹ như thế nào, như thế nào như thế nào. Đương nhiên, cũng nghe nói chuyện Tấn vương gia có vị nữ nhi.

Tinh tế đánh giá cô gái trước mắt, đã muốn có vài phần tin tưởng nàng chính là nữ nhi của Tấn vương gia trong lời đồn . Cũng cảm thán, khó trách những người đó đều nói Tấn vương gia cực yêu thương đứa nhỏ kia, hắn lần đầu tiên gặp mặt cũng rất có hảo cảm đối với nàng.

Băng Băng kiên nhẫn chờ hắn đánh giá xong, cười tủm tỉm hỏi lại một lần: “Có thể chứ?”

Người nọ vội vàng đáp ứng: “Hảo hảo, đương nhiên có thể!”

Bảy tám người giờ phút này cũng đang đánh giá nàng, quản gia tự mình lấy giấy bút đến, khi đi ngang qua xe ngựa ở giữa một đôi tay tái nhợt gầy yếu vén rèm lên, trầm thấp thanh âm truyền ra: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Quản gia tất cung tất kính trả lời: “Là một cô gái, có thể là Tấn vương gia nữ nhi, nàng nhờ chúng ta mang tin đi Tấn vương phủ.”

Thiếu niên trong xe ngựa, ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, sinh dị thường thanh tú, đáng tiếc mặt không chút máu. Nghe được là Tấn vương gia nữ nhi, nhịn không được ló đầu ra ngoài nhìn. Chỉ nhìn thấy một đôi con ngươi sáng ngời, trong lòng hắn cả kinh, nhìn thấy phía sau nàng là bạch mao sói, lập tức xác định nàng chính là Tấn vương gia nữ nhi.

Lùi đầu về, phân phó nói: “Nàng muốn chúng ta làm cái gì, thì làm cái đó đi.”

Quản sự ai một tiếng, chạy đến bên cạnh Băng Băng.

Băng Băng tò mò nhìn xe ngựa ở giữa kia, vừa mới đây nàng chỉ nhìn thấy một đạo nguyệt sắc, vừa vặn là loại người nào lại toàn thân mặc đồ trắng đâu !

“Thúc thúc, người ở trong xe ngựa kia là ai?”

“Là thiếu chủ của ta.” Quản gia cười trả lời, một chút cũng không dám chậm trễ.

Băng Băng nhún nhún vai, tạm thời thu hồi lòng hiếu kỳ, nhận lấy giấy bút quản gia đưa tới, tìm được một tảng đá liền đặt tờ giấy ở trên bắt đầu viết.

Đơn giản viết rằng hiện tại nàng vẫn bình an, muốn mọi người không cần lo lắng, nàng rất nhanh có thể tìm được Vương gia phụ thân như thế vân vân. Viết xong, thận trọng giao cho quản gia, nhắc nhở nói: “Nhất định phải đưa đi nga.”

Quản gia liên tục gật đầu, chưa xong hỏi: “Cô nương đây là muốn đi đâu?”

“Xuất môn đi một chút, cám ơn các ngươi.” Băng Băng đơn giản phun ra vài từ, hơn nữa cung kính ra vẻ cảm tạ, sau đó nàng liền lại gần bạch mao sói, nhẹ nhàng nhanh chóng ngồi vào trên lưng bạch mao sói, đối với quản gia làm động tác tay sẽ tái kiến rồi rời đi không quay đầu lại.

Mọi người đều bị hành động của nàng làm giật mình, gặp qua người cưỡi ngựa, nhưng thật ra lần đầu tiên gặp người cưỡi sói ! Nhìn con sói kia hung ác như thế, kỳ quái là nó như thế nào nghe lời nàng như vậy?

Trong xe ngựa, khuôn mặt thiếu niên tái nhợt, con ngươi đen tối giờ phút này chớp động ánh sáng tò mò. Ánh mắt đuổi theo bóng dáng nàng, nàng rốt cuộc là cô gái như thế nào mà có thể khống chế một con sói? Thiếu niên không thể gạt bỏ đi tâm hiếu kỳ của hắn, vì vậy âm thầm hạ quyết tâm, lần này sinh ý trọng yếu, chỉ có thể thành công, không được thất bại.

Như thế, hắn mới có cơ hội đi lên kinh thành, mới có thể lại một lần nữa nhìn thấy nàng. Hắn tin tưởng vững chắc, bọn họ nhất định còn có thể gặp mặt, nghĩ, hắn lộ ra một chút mỉm cười tự tin khiến cho mỹ nhan vì bệnh mà tái nhợt của hắn sáng rọi tựa như, một vị tiên tử ngượng ngùng trộm ngắm nhân gian, nếu bị người khác nhìn thấy, không biết muốn mê hoặc ánh mắt của bao nhiêu người.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s