[Phụ vương yêu nghiệt] C38


Chương 38: Kết bạn đồng hành

1-29

Sáng sớm hôm sau, Băng Băng mê man mở hai mắt, nhìn thấy Lãnh Mạc Tiêu cầm theo mấy con thỏ đi vào, khi đi ngang qua bạch mao sói liên ném mấy con cho nó, còn lại hai con lột da liền để trên lửa nướng.

Tất cả động tác lưu loát trôi chảy, căn bản không giống người bị thương ! Băng Băng nhìn tất cả càng muốn học võ công.

“Đều dậy hết rồi ? Lãnh tỷ tỷ đâu?” Bởi vì Lãnh Nguyệt Sương lớn hơn nàng, Băng Băng liền tự giác kêu là tỷ tỷ, kỳ thật cũng có chút ý nịnh bợ lấy lòng. Đương nhiên nàng càng muốn thuyết phục Lãnh Mạc Tiêu có thể đi cùng nàng, thuận tiện dạy nàng công phu!

Lãnh Mạc Tiêu mắt điếc tai ngơ, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng giống như không có tiêu cự nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Biểu hiện xem như Băng Băng không tồn tại làm nàng giận tái mặt, buồn bực bĩu môi. Vừa vặn bị Lãnh Nguyệt Sương vừa đi vào nhìn thấy, nàng đưa khăn tay, cười nói: “Rửa mặt đi. Ca ca chính là như thế, nói rất ít, muội đừng để ý.”

Băng Băng lau lung tung một chút, cười tủm tỉm nhìn Lãnh Nguyệt Sương nói: “Hai người rõ ràng là huynh muội, tính cách lại khác xa hơn nữa bộ dạng cũng không giống.”

“Đúng vậy, ta giống mẫu thân, ca ca lại giống phụ thân.”

Chắc là một đôi vợ chồng trai tài gái sắc ! Lãnh Mạc Tiêu lớn lên rất dễ nhìn, Lãnh Nguyệt Sương cũng rất được, đặc biệt khuôn mặt trái xoan cùng ánh mắt ôn nhu kia. Băng Băng đánh giá hai người, rốt cục phát hiện kỳ thật miệng của hai người bọn họ rất giống.

Mùi thỏ nướng rất nhanh đã tràn ngập không khí,  nước miếng tụ lại trên cằm Băng Băng làm Lãnh Nguyệt Sương lại một trận buồn cười, chỉ cảm thấy nàng tựa như đứa em gái đáng yêu của mình.
Thần sắc đột nhiên ảm đạm,nếu tiểu muội của bọn họ còn sống chắc cũng lớn cỡ Băng Băng rồi.
Ba người vây quanh đống lửa cắn thịt thỏ, mới ăn vài miếng, bạch mao sói ở miệng hang đột nhiên phát ra một tiếng sói tru.

Băng Băng ngây người ngẩn ngơ, đánh rơi đồ ăn trên tay chạy ra ngoài, một bàn tay nắm lấy nàng, thanh âm trầm thấp khàn khàn truyền đến: “Đừng nhúc nhích, cứ ở trong này đi !”
Băng Băng kinh ngạc nhìn thoáng qua Lãnh Mạc tiêu, ánh mắt hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng, có một tia chân thật đáng tin quyết tuyệt.

Lãnh Nguyệt Sương cũng ném thịt thỏ trong tay, đưa tay qua lấy kiếm, đi theo Lãnh Mạc Tiêu chạy khỏi cửa động.

Bạch mao sói bị lưới từ trên trời rơi xuống bao lại, chất liệu của loại lưới này rất đặc biệt, nếu bị nhít, chỉ cần giãy dụa thì nó sẽ càng thêm buộc chặt. Lãnh Mạc Tiêu thản nhiên nhìn liếc mắt một cái liền biết loại lưới này đặc biệt, trong lòng cả kinh, đám sơn tặc kia quả nhiên không phải sơn tặc bình thường. Kiếm trong tay càng nắm nhanh , đôi mắt thâm thúy sắc bén, lóe ra hàn quang thấu xương.

Què chân quái thấy đã thành công phục kích con sói kia, lá gan lập tức lớn không ít, nhưng nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh của Lãnh Mạc Tiêu, trong lòng vẫn có chút cả kinh. Hắn bị thương, nhưng từ khi đi ra khỏi động, thân thủ vẫn nhanh nhẹn như trước. Nghĩ đến khẳng định là tối hôm qua hắn đã bức độc tố ra, rất nhanh suy tính một phen vẫn có cơ hội thắng.

“Chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói ta sẽ bảo đảm cho thi thể các ngươi được nguyên vẹn !” Hán tử phía sau què chân quái dào dạt đắc ý hét lớn.
Những người khác phía sau hắn cũng khinh miệt cười rộ lên. Tối hôm qua sợ hãi con sói kia, nay nó không thể động , bọn họ cũng sẽ không để Lãnh gia huynh muội vào mắt, huống chi ngày hôm qua không phải cũng đâm bị thương bả vai Lãnh Mạc Tiêu sao?
Lãnh Nguyệt Sương cầm chặt kiếm trong tay, ánh mắt sắc bén bức người, mắt ngạo nghễ nhìn mọi người nói: “Hừ! Ít vô nghĩa đi, có giỏi thì cùng tiến lên!”
Lời vừa nói ra, lập tức chọc giận mọi người, đều tự rút ra vũ khí hướng lại đây.
Không gian bên ngoài sơn động nhỏ hẹp lập tức đứng đầy người, Lãnh Mạc Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương tựa lưng mà đứng. Lãnh Nguyệt Sương kiếm pháp tinh chuẩn, nay lại bởi vì không muốn liên lụy đến Băng Băng, càng ra sức hơn, chỉ khoảng nửa khắc trên kiếm phong đã có vài vệt máu, có hai tên sơn tặc bị thương ngã xuống.
Bên kia, Lãnh Mạc Tiêu chiêu chiêu độc ác, ở đây đa số đều là người có công phu bình thường, một lát đã có mấy người nằm xuống.
Băng Băng kinh ngạc nhìn một màn kinh tâm động phách trước mặt, đầu ông ông tác hưởng, khủng hoảng lan tràn ở trong lòng. Khuôn mặt bàng hoàng, hai tròng mắt đã sớm nhiễm màu máu.
Ngạo Tuyết đâu? Như thế nào không thấy Ngạo Tuyết? Băng Băng nhất thời hoảng loạn, bất chấp nguy hiểm chạy về miệng hang. Trong đao quang kiếm ảnh, nàng nhìn thấy Ngạo Tuyết bị trói, miệng lộ ra răng nanh, giãy như thế nào cũng không thoát ra được.
Băng Băng trợn tròn mắt, Ngạo Tuyết kiêu ngạo của nàng lúc này thế nhưng lại bị vây khốn chật vật. Bất chấp mọi thứ,nàng chỉ muốn cứu Ngạo Tuyết. Dựa vào dáng người thấp bé của mình,nàng nhiều lần trốn khỏi Qủy môn quan,khiến cho người khác nhìn thấy cũng kinh hãi. Đột nhiên, một tên sơn tặc giết đến mắt đỏ đưa đao đánh tới.
Lãnh Mạc Tiêu trong lòng đau đớn, ngay lập tức chạy lại, chặn đứng một đao kia. Sau khi bị vây khốn rất lâu được giải thoát, Ngạo Tuyết phấn khởi nhảy dựng, cùng với một tiếng sói tru, đao kiếm kia không thể chém đứt lưới, nhưng lại bị Ngạo Tuyết làm cho rách nát. Khi thân thể cao lớn rơi xuống bên người Băng Băng, lại vài tên sơn tặc ngã xuống đất không dậy nổi.
Què chân quái vẫn im lặng xem trận chiến, trong thần sắc có hơn vài phần kinh hãi, mắt thấy đồng bọn liên tiếp ngã xuống, hắn không có chút do dự, đạp không khí nhảy lên, chân đạp cành lá, tựa như gió trong một lát liền không thấy bóng dáng.
Băng Băng từ từ nhắm hai mắt, bên tai dần dần không có tiếng đánh nhau, mùi máu tươi trong không khí bị gió thổi phai nhạt. Nàng cắn răng, không dám nhớ lại mọi thứ vừa xảy ra khi nãy, hình ảnh này chỉ có trong TV mới xuất hiện,bây giờ lại chân thật hiện ra ở trước mắt, nàng có chút không tiếp thu được. Lại hiểu được rằng, thế giới này chính là cái dạng này, nàng nếu đã đến đây thì sẽ phải thích ứng. Nếu không thích ứng được, nàng vĩnh viễn đều là phiền toái như Vương gia phụ thân nói.
Vô hình trung, tựa hồ có một luồng lực lượng lan tràn dưới đáy lòng, Băng Băng chậm rãi mở mắt ra. Lãnh Mạc Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương đã đem thi thể rửa sạch sạch sẽ, quần áo bọn họ rách rưới, vết thương trên vai trái Lãnh Mạc Tiêu bị rách, lúc này đang chảy ra máu đỏ tươi.
Giết người dĩ nhiên là không đúng, nhưng nếu không giết đối phương, bị giết sẽ là mình. Đối với thế giới bên ngoài vương phủ đây là điều thứ nhất mà Băng Băng hiểu.
Sợ hãi trong mắt nàng đạm đi, trên tay nắm chặt kiên nghị.
Trên bầu trời đột nhiên nổi gió, Băng Băng ngẩng đầu lên, cảm giác nhợt nhạt thiên không thấp rất nhiều. Tâm càng lúc càng mong được gặp Vương gia phụ thân.Không tiếng động nhẹ nhàng thở dàu, hôm nay thật sự là không tốt.
Ba người lại trở lại trong sơn động, Lãnh Mạc Tiêu một mình băng bó miệng vết thương, Lãnh Nguyệt Sương lo lắng xem xét hắn, sau một lúc lâu mới nhớ tới Băng Băng.
Trong mắt hiện lên một tia đau lòng, “Một mình muội xuất môn không sợ sao?”

Băng Băng lắc đầu, cho dù sợ hãi nàng cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài. Giờ khắc này nàng cảm thấy mình kiên định hơn so với lúc xuất môn .
Lãnh Nguyệt Sương khẽ thở dài: “Nhưng muội dù sao cũng là đứa nhỏ, tay trói gà không chặt, nếu…”
“Không có việc gì , hai người muốn đi thì đi đi, dù sao sơn tặc cũng bị giải quyết, hai người cũng sẽ không ở tại chỗ này.”
Băng Băng nói xong còn bày ra một đôi mắt đối với tiền đồ phía trước không một chút sợ hãi, Lãnh Nguyệt Sương nhìn lại cảm thấy tim đập nhanh. Con ngươi trong suốt sạch sẽ kia thực không nên nhìn thấy thế gian dơ bẩn. Cơ hồ không cần nghĩ ngợi, Lãnh Nguyệt Sương nói: “Dù sao tỷ cùng ca ca cũng không còn nơi để đi, nếu không chúng ta đưa muội đi, chờ muội tìm được thân nhân rồi chúng ta lại rời đi.”
Lãnh Mạc Tiêu đang băng bó miệng vết thương nâng mắt, lãnh đạm phun ra hai chữ: “Nhiều chuyện!”
Băng Băng cười rộ lên, Ngạo Tuyết rất lợi hại, nhưng vẫn có nhược điểm, tuy rằng vừa rồi tại thời điểm nguy hiểm nhất cũng giãy khỏi trói buộc. Nếu là gặp người xấu lợi hại hơn, khó có thể nói Ngạo Tuyết có thể ứng phó được. Hiện tại Lãnh tỷ tỷ chủ động đề suất ý kiến muốn hộ tống nàng, nàng sao lại không vui cho được?
Băng Băng ôm lấy Lãnh Nguyệt Sương hung hăng hôn một cái, cười nói: “Cám ơn Lãnh tỷ tỷ!”
“Được rồi, muội còn chưa nói cho chúng ta biết muội tên là gì đấy !”
“Muội gọi là Băng Băng, băng tuyết thông minh băng, muội muốn đi tìm Vương gia phụ thân.”
Lãnh Nguyệt Sương chấn động, Vương gia phụ thân, vậy nàng là nữ nhi của Vương gia ? Khó trách luôn cảm thấy nàng không phải người bình thường, không nghĩ tới thân phận cao quý như vậy.
“Bọn họ đều gọi phụ thân muội là Tấn vương gia.”
Băng Băng lại bỏ thêm một câu, lúc này ngay cả Lãnh Mạc Tiêu cũng ngẩng đầu, xem xét hai mắt Băng Băng.
Tấn vương gia, Thiết Lang Tướng quân Đại Hạ Quốc,nhân vật truyền kỳ phong hoa tuyệt đại , người được nữ tử cùng nam tử Đại Hạ Quốc đều ngưỡng mộ. Mà nàng lại là nữ nhi của hắn ? Khó trách, nàng lại đặc biệt như thế, tuổi còn nhỏ liền một mình xuất môn, linh thú bên người nàng lại hai lần cứu mạng bọn họ.

Lãnh Mạc Tiêu mặc dù miệng nói muội muội mình nhiều chuyện, kỳ thật sau khi giải quyết đám sơn tặc này, hắn cũng đã nghĩ tới điểm này, chính là đầu mục của lũ sơn tặc kia lại chạy thoát. Què chân quái tuy rằng thân có tàn tật, khinh công cũng là tuyệt hảo, Lãnh Mạc Tiêu nếu muốn đuổi kịp hắn, cũng không phải nhất thời liền làm được. Huống chi đám sơn tặc cũng không phải chỉ có những người này.
Nếu vừa mới tiêu diệt, lấy thực lựa hiện nay của hắn căn bản không thể làm được. Sợ là què chân quái tìm nàng gây phiền toái, dù sao đó là một kẻ có oán tất báo, là một nhân vật ngoan tuyệt không chút lưu tình.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s