[Phụ vương yêu nghiệt] C40


Chương 40: Gặt hái kinh yến

0e3983ccbeb20c7900e928dd

Buổi chiều hôm đó, Dạ Tiêu dắt Băng Băng cùng Lãnh Nguyệt Sương đến Yến thành, tướng lãnh mở cửa thành vừa thấy người tới là Dạ Tiêu lập tức xếp thành hàng nghênh đón.

Băng Băng nắm tay Lãnh Nguyệt Sương, mở to một đôi mắt sáng ngời, tò mò nhìn binh lính mặc khôi giáp hai bên. Ngạo Tuyết đi theo bên cạnh nàng,  đi song song với Dạ Tiêu, một đôi đôi con ngươi màu lục âm u, làm mọi người mở to mắt, ánh mắt bồi hồi tại trên người sói.

Cúi đầu kinh hô ra tiếng cuồn cuộn không ngừng truyền đến. Băng Băng đi ở trong đó, cảm thấy ánh mắt mọi người đều tập trung trên người mình, cái loại cảm giác vạn chúng chú ý  này kỳ thật cũng không tốt. Cái miệng nhỏ nhắn nghẹn nghẹn, quay đầu hỏi Dạ Tiêu: “Vương gia phụ thân ở đâu?”

Lúc này, Dạ Tiêu lộ ra khuôn mặt nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng, thần thái ngạo nghễ, nhìn không chớp mắt. Cũng căn bản không để ý tới vấn đề của Băng Băng, Băng Băng mất hứng , bĩu môi đứng không đi .

Nàng cảm thấy không thích hợp, cảm thấy phụ thân căn bản không có ở trong này, nếu như ở trong này, hiện tại nhất định sẽ xuất hiện . Mặc kệ là cao hứng nhìn thấy nàng, vẫn là rất tức giận, đều sẽ xuất hiện! Nhưng căn bản là không nhìn thấy thân ảnh củaVương gia phụ thân.

Lãnh Nguyệt Sương không rõ cho nên nghi hoặc thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?” Băng Băng trừng mắt nhìn bóng dáng Dạ Tiêu bóng dáng một cái, xoay người ngồi trên lưng Ngạo Tuyết. Ngạo Tuyết ngầm hiểu, quay đầu hướng bên ngoài cửa thành chạy đi.

Chung quanh tướng sĩ cảm thấy ngoài ý muốn, tuy rằng đoán không ra cô gái kia là ai nhưng là hiểu được nàng không phải dân chúng bình thường. Nguyên bản, Dạ Tiêu mang theo hai cô gái cùng một con sói xuất hiện ở đây đã muốn làm cho đoàn người ngoài ý muốn, càng không nghĩ tới cô gái tuổi còn nhỏ kia lại cưỡi sói ! Mà con sói kia lại không có một tia phản kháng, thậm chí khi cước bộ của nàng dừng lại cũng ngừng theo .

Chung quanh xôn xao, rốt cục khiến cho Dạ Tiêu đi phía trước cảm thấy không thích hợp, quay đầu nhìn lại, lập tức nhảy dựng lên, lập tức đuổi theo Băng Băng đã chạy đến cửa thành.

Đột nhiên, trên tường thành truyền đên một trận thanh âm kèn trống.

Dạ Tiêu trong lòng khẩn trương, lấy tốc độ như tia chớp ôm lấy Băng Băng, rơi xuống trên thành.Bạch mao sói đứng tại chỗ, nâng mâu nhìn chăm chú vào động tĩnh trên tường thành.

Các tướng sĩ khác tập hợp, tướng quân chỉ huy vội vàng vào vị trí nghênh chiến, Lãnh Nguyệt Sương cũng bị binh lính vào trong thành. Mà nguyên bản ngã tư đường yên tĩnh, chật chội vì rất nhiều dân chúng đang cầm vũ khí, tụ tập trong thành, người người thần sắc nghiêm túc.

Lãnh Nguyệt Sương nhìn cảnh sắc dưới lầu, đáy lòng lóe qua kinh hãi. Nàng tuy có võ công nhưng cũng là lần đầu tiên gặp phải trường hợp này. Nghĩ đến Băng Băng nhất định sợ hãi, nàng vội vàng xoay người đi tìm Băng Băng.

Không khí nháy mắt trở nên ngưng trọng, tuy rằng có rất nhiều người tập trung ở đây cũng không nghe thấy một tia tạp âm, không thấy một tia hỗn loạn.

Băng Băng bị an bài ở trong phòng do hai gã tướng sĩ trông coi, bởi vì không cho phép nàng đi ra ngoài, cho nên nàng vẫn bĩu môi ngồi ở ghế trên sinh hờn dỗi. Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nàng không biết, nàng chỉ muốn đi tìm Vương gia phụ thân, Dạ Tiêu cũng đáp ứng mang nàng đi rồi , nhưng không có thực hiện.

Dạ Tiêu đứng ở trên tường thành nhìn về phía xa, tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc từ xa truyền tới, cát vàng cuồn cuộn tràn ngập, kỵ binh đông nghìn nghịt xuyên qua đường chân trời lấy tốc độ nhanh nhất vọt lại đây.

Tướng quân thủ Yến thành đứng bên cạnh Dạ Tiêu, thần sắc nghiêm túc, vung tay lên, cung tiễn thủ trên tường thành giương cung chuẩn bị, hắn mới hỏi Dạ Tiêu: “Có nên đưa hai vị tiểu thư vào phủ của lão thân?”

Dạ Tiêu không có trả lời, lạnh giọng hỏi: “Trong thành có bao nhiêu binh lính?”

“Một vạn.” Thủ thành tướng quân ngưng trọng đáp.

Đối phương ít nhất năm vạn đại quân, một vạn thì làm sao có thể ứng phó được ? Đối phương thế tới rào rạt, đối Yến thành có nhất định phải chi thế. Dạ Tiêu nheo lại lãnh mâu, nhìn xa xăm phía trước: “Toàn lực phóng ra, lưu lại cung tiễn thủ, còn lại tướng sĩ ra khỏi thành nghênh chiến!”

Thủ thành tướng quân sắc mặt đại biến, cái này không phải chịu chết sao? Đối phương có năm vạn đại quân, đều là kỵ binh anh dũng thiện chiến. Mà kỵ binh trong thành chỉ có năm ngàn, nếu là cứng đối cứng, sợ là chỉ còn đường chết.

Hắn muốn phản bác, Dạ Tiêu cũng đã phi thân xuống, rơi xuống không gian bên ngoài thành như hùng ưng rơi xuống đất. Lập tức thủ thành tướng quân lại không còn chần chờ, lập tức hạ mệnh lệnh.

Cửa thành mở ra, tướng sĩ bừng lên, gặp Dạ Tiêu đi trước làm gương, nhất thời khí thế đại chấn.

Trong phòng, Băng Băng buồn bực hỏi đại ca ca mặc khôi giáp bên cạnh: “Vì sao ta không thể đi ra?”

“Dạ Tiêu đại nhân giao phó, cần phải giữ tiểu thư ở lại phòng.” Binh lính nhìn không chớp mắt, giải quyết việc chung đáp.

“Ngươi có biết ta là ai không ? Ta là Vương gia phụ thân nữ nhi, Dạ Tiêu cũng phải nghe lời của ta!” Băng Băng đành phải nói ra thân phận của mình, tiếp tục thuyết phục. Lãnh Nguyệt Sương khuyên nhủ: “Bên ngoài đang đánh giặc, muội đi ra ngoài không an toàn, tỷ cùng muội ở tại chỗ này đi.”

“Vì sao phải đánh trận?”

Lãnh Nguyệt Sương sắc mặt lúng túng, nói: “Bởi vì người xấu muốn đánh chúng ta, chúng ta nhất định phải phản kích.”

Lại là người xấu? ! Băng Băng than thở nói: “Như thế nào người xấu lại nhiều như vậy?” Nàng không rõ, vì sao thế giới này người xấu đều muốn giết người! Nhưng mà nếu người xấu thật sự đánh tới làm sao bây giờ? Nàng cũng không thể ngồi chờ chết đi?

Băng Băng bỗng nhiên đứng lên, ngửa đầu nhìn hai gã binh lính, hào khí ngàn lần nói: “Ta cũng đi đối phó người xấu!” [Edit tới đây tự nhiên muốn chửi Băng Băng vài câu quá =x=]

Lãnh Nguyệt Sương vội vàng kéo Băng Băng cánh tay, trầm giọng nói: “Đừng đi thêm phiền , bên ngoài không phải nơi muội nên đi.” Băng Băng thoát khỏi tay của Lãnh Nguyệt Sương, mất hứng nhìn nàng một cái, lại nói với binh lính: “Yên tâm đi, ta sẽ không thêm phiền.” Tiếp theo, rất nhanh dưới cánh tay của bọn họ chui ra ngoài.

Tiếng kêu, tiếng trống trận tràn ngập màng tai. Băng Băng vừa đi xuống nhìn lập tức bị trường hợp đánh nhau phía dưới dọa sợ ngây người. Cát vàng bay lên, trường mâu đâm thủng khôi giáp, vó ngựa đạp qua thi thể, mùi máu tươi tràn ngập mà đến…

Đó là trường hợp kinh tâm động phách như thế nào, Băng Băng chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, lại có một luồng lực lượng khiến cho nàng bình tĩnh lại, khi binh lính đuổi tới, nàng tìm được thạch thê, liền chạy đi xuống. Đáy lòng có một thanh âm nói cho nàng, nếu không đánh được người cưỡi ngựa này, nàng liền không thấy được Vương gia phụ thân.

Ngạo Tuyết ở cửa thành, thấy Băng Băng đi xuống dưới, lập tức chạy tới, cho Băng Băng ngồi vào trên lưng nó , tiếp theo lao đi. Lãnh Nguyệt Sương đứng ở trên tường thành, cúi đầu liền nhìn thấy bóng dáng màu trắng kia xuyên qua trong đám chiến mã hỗn loạn. Một tiếng sói tru vang tận trời, ngựa chấn kinh, bốn phía tháo chạy, kỵ binh trên lưng đều xuống ngựa. Trường hợp đó, có thể dùng từ loạn để hình dung.

Song phương nghênh chiến, lại không dự đoán được biến cố này, Dạ Tiêu quay đầu vội vàng liếc mắt nhìn Băng Băng một cái, trong mắt tràn ngập lo lắng cùng bất đắc dĩ. Mà những tướng lãnh khác, biết con sói cùng chủ nhân con sói này là người cùng phe, khí thế càng thêm mạnh mẽ, tiếng kêu đinh tai nhức óc, ngay cả dân chúng bình thường cũng không hề sợ hãi vọt lên.

Mà Băng Băng ngồi trên lưng bạch mao sói, căn bản là không có cơ hội xuất thủ, nàng còn không có tới gần người xấu, bọn họ liền sợ tới mức chạy. Có kẻ đánh mất vũ khí trong tay, tốc độ chậm bị tướng sĩ mặc đồng phục Đại Hạ giết chết. May mắn chạy thoát cũng trốn không thoát khỏi vó ngựa giẫm lên.

Phía trên sườn núi xa xa, một đôi mắt sắc bén như chim ưng chú ý đến tình hình chiến đấu của tiền phương. Cằm kiên nghị căng thẳng, môi đỏ mọng bị cắn gắt gao. Y phục màu xám theo gió cuồng loạn phấp phới, tố cáo tâm trạng bất an cùng luống cuống lúc này của hắn. Nhìn kỹ mới phát hiện, thân hình bảy thước kia, kỳ thật cũng chỉ là một gã thiếu niên hơn mười tuổi.

“Tấn vương gia khi nào đến?” Trầm thấp thanh âm làm bừng tỉnh tên còn lại bên cạnh, người nọ lập tức cung kính đáp, “Một ngày sau.”

Nghe vậy, thiếu niên khóe miệng giơ lên một chút cười lạnh, con ngươi lộ vẻ tà mị phi hồng.”Ngươi nói thời gian một ngày, có thể hay không đánh hạ Yến thành?”

“Này…” Người nọ không dám tùy tiện đưa ra kết luận, giờ phút này chiến sự đã không khống chế được, đột nhiên lại chui ra một con sói khiến cho nguyên bản Yến thành bị vây ở thế yếu đột nhiên chiếm thượng phong. Nếu muốn đánh hạ Yến thành chỉ có thể bắt được con sói kia.

“Trong thành chúng ta còn người chứ?” Thiếu niên thu hồi tầm mắt trên chiến trường, dùng cặp mắt tà mị nhìn chằm chằm tham mưu bên cạnh, môi đỏ mọng khẽ mở, thanh âm không hề trầm thấp, mà là có thêm một cỗ tử mị mê hoặc quyến rũ, “Có thể ở trong vòng một ngày bắt lấy con sói kia không?”

“Này… Cả vật thể tuyết trắng, còn là linh thú, sách cổ ghi lại, chỉ có một loại dược có thể thu phục.”

Huyết sắc con ngươi hiện lên một chút tinh quang, “Ngươi nói nhưng là…”

“Đúng là loại dược đó.” Chủ tớ hai người,từ trong từ ngữ đạt chung nhận thức, trên mặt hiện lên thần sắc âm ngoan.

________________________________________

Qủa thật đọc chương này ta rất uất ức với Băng Băng,mém nữa là drop luôn,nhưng nghĩ lại edit được nửa đường rồi drop một cái thì hơi bị vô duyên,thôi thì ráng lếch tiếp = v =.

Cuối cùng cũng đi được nửa đường,thật là mừng quá đi *Chấm nước mắt*

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s