[Phụ vương yêu nghiệt] C45


Chương 45:Tâm sự của Lãnh Nguyệt Sương

4a07e4f1h7f90b7e0ccbe&690&690

Tuyết lớn suốt hai ngày, rốt cục yên tĩnh . Băng Băng xoa xoa hai tay lạnh như băng, đẩy cửa ra, lập tức bị cảnh tuyết bên ngoài làm rung động.

Ánh mặt trời nhu hòa, nhuộm thế giới một màu tươi sáng cùng bầu trời chia làm hai màu. Phía dưới là màu trắng thuần khiết giống như lông trên người Ngạo Tuyết. Nhìn lên trên là trời xanh mênh mông vô bờ, một màu xanh tinh thuần, không có chút gợn mây. Viễn Sơn phập phồng, trên nhánh cây kết thành hoa tuyết, trên lầu các tuyết còn đọng lại dưới ánh dương, giống như vải trắng lóe lên màu vàng, lòe lòe chói mắt, lại làm cho người ta cảm thấy mùa đông không hề lạnh như vậy .

Đây là lần đầu tiên Băng Băng nhìn thấy cảnh tuyết đẹp như vậy, trên khuôn mặt nho nhỏ miệng hơi hơi mở ra, ánh mắt tròn hết nhìn đông lại nhìn tây.

Nếu Ngạo Tuyết ở đây thì tốt rồi, còn có thể ném tuyết!

Băng Băng nghĩ, tận lực cho mình không cần thương tâm, liền ở trong đầu tưởng tượng cảnh mình cùng Ngạo Tuyết ném tuyết. Chậm rãi , hình ảnh nhiều hơn hai người, nàng nhìn thấy Vương gia phụ thân cũng nắm lấy tuyết, tạo thành cầu, muốn ném lại đây.

Khóe mắt không tự giác treo lên ý cười. Nàng biết, bởi vì Ngạo Tuyết, Vương gia phụ thân mấy ngày nay cũng vẫn chưa có nghỉ ngơi thật tốt. Hắn cũng gầy đi rất nhiều, hốc mắt đều hõm xuống thật sâu, Băng Băng thực đau lòng, cảm thấy mình rất tùy hứng, tự nhủ mình về sau không nên như vậy nữa .

Vương gia phụ thân cùng nàng không có nửa điểm quan hệ, nàng mặt dày mày dạn bò lên hắn, nếu còn muốn cho hắn thêm phiền toái, liền thật sự hơi quá đáng.

Tươi cười trên mặt dần dần nhạt đi, lại một lần nữa nhớ tới Ngạo Tuyết. Nó đã rời đi hai ngày , cũng không biết hiện tại thế nào , hoặc là lão gia gia kia thật sự có biện pháp cứu nó ? Băng Băng thực lo lắng.

Bão tuyết yên tĩnh, Yến thành trải qua vài ngày yên tĩnh rốt cục hôm nay lại nghênh đón náo nhiệt. Dân chúng trốn đi dần trở về , ngã tư đường chợ khôi phục bình thường, tiểu hài tử dưới sự dẫn dắt của người lớn xuất môn đặt mua hàng tết.

Người đến người đi, hoà thuận vui vẻ, cũng có đứa nhỏ nghịch ngợm, đắp người tuyết, chơi ném tuyết. Người bất hạnh bị ném phải cũng chỉ cười cho qua. Hôm nay chứng kiến cùng nghe thấy cảnh tượng sau chiến trận, nhưng màdân chúng Yến thành Đại Hạ Quốc chính là không giống người thường như vậy.

Dạ Tiêu đi xuyên qua trong đó, lẳng lặng chú ý trong thành hết thảy, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, đáy lòng cũng là vui sướng . Thấy đèn lồng đỏ thẫm, mới biết được đã qua năm mới , thấy đứa nhỏ vui vẻ liền nghĩ đến Băng Băng.

Lãnh Nguyệt Sương trầm mặc bên cạnh hắn đột nhiên dừng lại, xem xét quán nhỏ bán tượng đất, đột nhiên nhớ tới nên mua cho Băng Băng chút gì đó, nói không chừng tâm tình nàng có thể tốt lắm.

Nàng thích tượng đất nữ oa nhi xinh đẹp, vươn tay đi lấy, lại chậm một bước. Một bàn tay đã muốn lấy đi rồi, kinh ngạc quay đầu, thấy Dạ Tiêu bất động thanh sắc xuất ra bạc trong túi tiền, tùy tiện cầm thêm một cái đưa cho Lãnh Nguyệt Sương.

Lãnh Nguyệt Sương nhìn oa nhi trong tay, đầu mơ hồ, lại cảm thấy buồn cười. Nàng đã thật lâu không chơi đồ chơi con nít, từ khi mất đi người nhà, mấy thứ này liền cách nàng phi thường xa xôi. Mặc dù có ca ca cẩn thận quan tâm, nàng lại sớm hiểu được đạo lí đối nhân xử thế, xử sự mặc dù mang theo một ít tính trẻ con, suy nghĩ lại sớm vượt qua tuổi của mình

Cũng là thực cảm động , Dạ Tiêu thoạt nhìn cũng không phải người dễ ở chung như vậy, cũng không thấy hắn chú ý tới chính mình, hôm nay muốn xuất môn, chính là muốn nhìn một chút bộ dạng Yến thành, mà Dạ Tiêu vừa vặn cũng muốn xuất môn, hai người mới cùng một chỗ.

Ngẩng đầu muốn nói cám ơn, Dạ Tiêu đã muốn đi trước một bước, nàng rất nhanh đuổi theo đi. Thấp giọng nói: “Cám ơn…”

Sau đó, một cái tuyết cầu vừa vặn bay đến trên mặt nàng !

Lãnh Nguyệt Sương quay đầu, đứa nhóc tám chín tuổi le lưỡi với nàng liền xoay người chạy. Lãnh Nguyệt Sương bất đắc dĩ cười cười, lấy ra khăn tay lau trên mặt tuyết nước. Hơn nữa ngày mới làm sạch sẽ, ngẩng đầu thấy Dạ Tiêu thẳng tắp nhìn chằm chằm của nàng mặt, ánh mắt kỳ thật thực nhẹ, Lãnh Nguyệt Sương lại cảm thấy nóng bỏng.

Dạ Tiêu không có Tấn vương gia phong hoa tuyệt đại cùng quý khí thanh đạm, nhưng cũng tuyệt đối anh tuấn, bị một người bộ dạng đẹp mặt lại rất lợi hại đánh giá, Lãnh Nguyệt Sương có vẻ thực co quắp, có chút không biết làm sao cúi đầu đi. Không nghĩ tới, ngay lúc nàng cúi đầu, Dạ Tiêu thế nhưng vươn tay, nhẹ nhàng xoa xoa hai má nàng !

Cái này, Lãnh Nguyệt Sương hoàn hoàn toàn toàn ngây dại! Chỉ có thể cảm giác được, trên gương mặt cảm giác được ngón tay thô ráp xoa xoa làn da mình cũng là cảm giác vô cùng tốt.

Dạ Tiêu rốt cục thu hồi tay, đại khái cũng đường đột, ngượng ngùng nói: “Trên mặt có vết bẩn…”

Lãnh Nguyệt Sương mở to mắt, còn chưa có tỉnh lại từ trong khiếp sợ, Dạ Tiêu ho khan một tiếng, che giấu xấu hổ cùng bối rối. Hắn lúc ấy quả thật muốn lau vết bẩn trên mặt nàng, cũng không có nghĩ nhiều lắm, dù sao Lãnh Nguyệt Sương cũng xấp xỉ tuổi Băng Băng. Đáy lòng hắn có chút thích Băng Băng, cũng bởi vì Băng Băng, hắn nhìn thấy đứa nhỏ lớn như vậy, tâm cũng sinh thương tiếc.

Nhưng mà, khuôn mặt Lãnh Nguyệt Sương đỏ bừng, làm cho hắn có chút không thoải mái, xoay người, thực không khéo hắn cũng dính phải một cái cầu tuyết vào trên mặt,cảm giác lạnh lẽo , thậm chí lan tràn đến gáy.

Con ngươi hiện lên tức giận, lại đột nhiên linh quang chợt lóe, nghĩ tới một sự kiện.

Lãnh Nguyệt Sương rốt cục có nửa điểm thần trí, thấy mặt đầy tuyết của Dạ Tiêu, che miệng cười rộ lên.

Hai người trở lại biệt viện, Dạ Tiêu đi tìm Tấn vương gia, Lãnh Nguyệt Sương qui tắc đi tới phòng Băng Băng.

Băng Băng còn đang ghé vào cửa sổ vừa xem cảnh tuyết bên ngoài, ánh mắt không có tiêu cự, trên mặt lại lộ ra tươi cười dương dương tự đắc.

Lãnh Nguyệt Sương nhẹ nhàng đi qua, giống như dâng tặng vật quý lấy ra tượng đất, giơ lên trước mắt Băng Băng cười nói: “Cho muội, thích không?”

Băng Băng lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm hai mắt của tượng đất, khẽ cười nói: “Cám ơn Lãnh tỷ tỷ, rất được.”

“Không phải ta mua , là  Dạ Tiêu đại nhân mua , không nghĩ tới tâm tư của hắn lại tinh tế như vậy, nghĩ vậy chút…” Lãnh Nguyệt Sương nói lên Dạ Tiêu, liền nhớ tới chuyện trên đường, trên mặt thực không không chịu thua kém lại xuất hiện đỏ ửng.

Lực chú ý của Băng Băng chuyển dời đến trên người Lãnh Nguyệt Sương, cũng hiểu được mặt nàng hồng có chút mất tự nhiên, tiểu đầu suy nghĩ vòng vo, liền hiểu được . Ha ha cười nói: “Lão sư vốn chính là người rất tốt, Lãnh tỷ tỷ cũng hiểu được hắn tốt, hắn nhất định thật cao hứng.”

Băng Băng vừa nói như vậy , Lãnh Nguyệt Sương càng có vẻ xấu hổ, đỏ mặt nói: “Hắn mua đưa cho muội, lại không…”

Không có câu dưới? Băng Băng lộ ra bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, cười nói: “Đưa cho tỷ khẳng định tốt hơn so với muội ! Mau, lấy ra cho muội xem xem.” Nói xong, liền vươn tay.

Lãnh Nguyệt Sương vội vàng tránh đi, nói: “Thật sự không có, không tin muội hỏi hắn.”

Băng Băng rung đùi đắc ý: “Muội cũng không trông cậy có thể từ trong miệng lão sư có thể moi ra được cái gì, nhưng mà, lão sư quả thật là người không tệ, tỷ tỷ nếu cùng hắn…”

Ái muội nháy mắt mấy cái, Băng Băng cười rất thoải mái.

Lãnh Nguyệt Sương quẫn, nói tránh đi: “Muốn ném tuyết hay không ? Muội xem,  thời tiết bên ngoài thật tốt.”

Băng Băng thiếu đi hưng trí, “Chỉ có hai chúng ta chơi không vui, ném tuyết cần nhiều người mới chơi vui.”

“Không có việc gì, hai người cũng không có thể mà? Nếu không kêu thêm nha hoàn đi!”

Vậy càng không có biện pháp tận hứng , lúc ở vương phủ, Tiểu Vụ các nàng chưa bao giờ dám chân chính cùng Băng Băng chơi cùng một chỗ, mặc kệ chơi cái gì đều sợ làm nàng bị thương.Loại vận động ném tuyết này, nha hoàn ngôn hành cẩn thận, chỉ có thể bị ném, căn bản không dám ra tay đâu!

Tại thế giới này, điểm này Băng Băng vẫn thực bất mãn. Người với người rõ ràng chính là ngang hàng , vì sao các nàng chưa gì đã quỳ, động bất động liền cầu xin tha thứ?

Băng Băng lý giải không được, tuy rằng từng tưởng tượng rất nhiều người thần phục mình, giống như trong phim công chúa cao cao tại thượng, nhưng khi các nàng thật sự đem nàng nâng lên cao mới biết được cảm giác như vậy một chút cũng không thích, cảm thấy thực tịch mịch.

Lãnh Nguyệt Sương lại chưa từ bỏ ý định khuyên bảo một hồi lâu, Băng Băng mới miễn cưỡng xốc lại tinh thần, đi theo Lãnh Nguyệt Sương ra cửa phòng.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s