[Phụ vương yêu nghiệt] C46


Chương 46: Ném tuyết

wu_xia_by_valleyhu-d39lnby.jpg

Sân rất lớn, khác với bố trí của phủ Tấn vương gia,nơi này sân trống rỗng , không có hòn non bộ cũng không có hoa viên. Đáng tiếc, để lại dấu chân rất nhiều, Lãnh Nguyệt Sương cũng nghĩ tới điểm này, nắm tay Băng Băng đi đến sân khác.

Sân này tương đối hẻo lánh, không có người ở, cho nên cũng không có ai đi ngang qua đây.

Băng Băng vẫn như cũ không có hứng, Lãnh Nguyệt Sương bỗng nhiên đề nghị: “Bằng không, chúng ta đắp người tuyết đi, vừa mới ở trên đường, nhìn đến thật nhiều người tuyết đâu! Băng Băng đắp người tuyết, nhất định đẹp hơn bọn họ.”

Nhìn bộ dáng hứng thú cực kỳ của Lãnh Nguyệt Sương, Băng Băng không thể cự tuyệt được , thừa dịp lúc Lãnh Nguyệt Sương đi lấy xẻng, nàng mới cố gắng nhớ lại bộ dáng của người tuyết.

Cuộc sống ở nơi trước kia, rất ít có tuyết rơi , nàng ước vọng về một thế giới trong sáng màu trắng trong suốt cũng ước mơ về viễn cảnh mình cùng ba mẹ đắp tuyết. Nhưng mà nguyện vọng này của nàng còn chưa kịp thực hiện liền vĩnh viễn phải rời đi ba mẹ .

Băng Băng hút khí lạnh vào phổi, cố nén không có rơi lệ. Nhìn thế giới tràn ngập tuyết trắng, nàng đột nhiên muốn dùng tuyết chế tạo ra bộ dáng bạch mao sói.

Lãnh Nguyệt Sương cầm xẻng đưa cho Băng Băng, cười nói: “Chúng ta thử đấu, xem ai đắp nhanh và đẹp !”

Băng Băng vội vàng lau ánh mắt một chút, lau nước mắt trong hốc mắt, cười gật gật đầu.

Suốt một canh giờ, Băng Băng rốt cục làm ra đại khái hình dáng của sói mà Lãnh Nguyệt Sương đã sớm hoàn thành hai người tuyết. Nàng xem xét bộ dáng Băng Băng trầm mặc lại quật cường đang nhìn xếp người tuyết, cái mũi đau xót, suýt nữa nước mắt đã rơi xuống.

Nàng thủy chung luôn lo lắng cho bạch mao sói đi? Kỳ thật, Lãnh Nguyệt Sương làm sao không lo lắng cho nó đâu? Con sói nhìn như hung mãnh kia, ở trong lòng nàng cũng đồng dạng để lại một mảnh ấm áp.

Nháy mắt mấy cái, đem nước mắt lui về bên trong, Lãnh Nguyệt Sương đi qua, cười nói: “Đột nhiên nhìn thấy, thật đúng là nhớ đến Ngạo Tuyết đâu!”

Băng Băng nghe vậy, ngẩng đầu lên cười hỏi: “Thật sự rất giống sao?”

Lãnh Nguyệt Sương dùng sức gật gật đầu, linh quang vừa hiện, tặc hề hề ghé đến bên tai Băng Băng nhỏ giọng nói: “Nếu không, chúng ta ở bên cạnh Ngạo Tuyết lại đắp hai người tuyết nữa ?”

Băng Băng nháy mắt mấy cái nói: “Vương gia phụ thân cùng lão sư?”

Lãnh Nguyệt Sương chỉ cười không nói, Băng Băng cũng cười . Vì thế, lại một lúc lâu sau, hai người tuyết cao bằng một nửa con người được tạo ra, đứng ở bên trái cùng bên phải bạch mao sói.

Băng Băng chỉ vào người tuyết của Lãnh Nguyệt Sương cười nói: “Quả nhiên rất giống lão sư đấy chứ ? Xem ra ấn tượng của Lãnh tỷ tỷ đối với lão sư rất sâu nha !”

Lãnh Nguyệt Sương đỏ mặt nói: “Của muôi cũng rất giống Vương gia đấy thôi !”

“Vương gia là phụ thân muội, muội đương nhiên hiểu rõ phụ thân , nhưng lão sư là gì của Lãnh tỷ tỷ chứ ?” Băng Băng chớp mắt tò mò, khóe mắt đều là ý cười.

Lãnh Nguyệt Sương giả vờ tức giận , thối nói: “Còn nhỏ đã nghĩ không đâu, không biết đầu chứa cái gì a?”

“Lãnh tỷ tỷ cũng lớn hơn muội có bao nhiêu đâu, trong đầu Lãnh tỷ tỷ chứa gì a ?”

Lãnh Nguyệt Sương nghẹn đỏ mặt, không biết nên nói cái gì, nhìn bộ dáng tiểu cô nương đắc ý dào dạt, nàng lại không tức giận được, cuối cùng dậm chân một cái, vo lấy một nắm tuyết liền ném về phía Băng Băng.

Vì thế, Băng Băng cũng vo tuyết phản kích. Vài lần như thế, hai người liền đùa cợt, tiếng cười không ngừng truyền đến. Đến cuối cùng, cư nhiên bắt đầu công kích nhau vì người tuyết tự đắp của mình, Băng Băng vì bảo hộ Vương gia phụ thân không bị thương hại, liền gắt gao bảo vệ, nhân cơ hội làm tuyết cầu. Lãnh Nguyệt Sương cũng là như thế, sau đó…

Lúc các nàng đùa đến quên hết mọi thứ, một cái tuyết cầu của Lãnh Nguyệt Sương sượt qua tai Băng Băng, cuối cùng rơi xuống trên người Tấn vương gia chân chính.

Băng Băng quay đầu nhìn lên,tuyết cầu cầm trong tay hướng về phía Dạ Tiêu phía sau Băng Băng.

Lãnh Nguyệt Sương nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Tấn vương gia bị hủy, nhất thời bị dọa ngây người, dù sao hắn cũng là hoàng tộc thân phận cao quý, mà nàng chỉ là dân chúng bình thường.

Chỉ là Băng Băng cũng không có nhiều người như vậy, thừa dịp không chắn, lại mấy chỉ tuyết cầu bay qua đi, Dạ Tiêu vừa mới làm sạch sẽ áo choàng, lại dính chưởng . Mà đầu sỏ gây nên Băng Băng, chỉ le lưỡi, tiếp tục công kích.

Mắt thấy Dạ Tiêu cả người  đã đều là tuyết, Lãnh Nguyệt Sương rốt cục hoàn hồn, thuần thục, làm tốt tuyết cầu. Đương nhiên không dám thật sự công kích Tấn vương gia, chỉ có thể công kích người tuyết mà Băng Băng bảo hộ .

Băng Băng một bên bảo hộ người tuyết, một bên công kích Dạ Tiêu, trên khuôn mặt nho nhỏ rốt cục có hồng nhuận, một đôi mắt sáng trông suốt , phá lệ chói mắt. Hai cái ngốc lăng đại nam nhân, cũng phục hồi tinh thần lại.

Trước hết gia nhập chiến đấu là Dạ Tiêu, hắn nguyên bản cũng nghĩ , mấy đứa nhỏ thích trò chơi, sẽ cải thiện tâm tình Băng Băng tiểu thư. Cho nên, hắn tự động cùng Lãnh Nguyệt Sương một tổ, cũng đại khái thăm dò không công kích người, chỉ công kích người tuyết mà nàng bảo hộ. Cũng hy vọng Tấn vương gia có thể gia nhập.

Cầu tuyết bay tới như lũ, mắt thấy rốt cuộc bảo hộ không được phía sau người tuyết , liền hô to với Tấn vương gia: “Phụ thân, ngươi còn đứng làm cái gì? Không phát hiện bọn họ công kích chúng ta sao? Ngươi nếu không đến chúng ta sẽ thua.”

Tấn vương gia giật mình, Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương đều là người tập võ, tự nhiên biết nắm giữ đúng mực, định sẽ không thật sự xúc phạm tới Băng Băng. Hắn thầm nghĩ bàng quan, cũng không muốn gia nhập cái loại trò chơi nhàm chán này.

Nhưng mà, thỉnh cầu trong mắt nàng, hắn không đành lòng cự tuyệt, lại càng không muốn tâm tình vừa mới tốt lên của Băng Băng lại bị phá đi. Vì thế, Thiết Lang tướng quân Đại Hạ Quốc, phong hoa tuyệt đại Tấn vương gia, lộ ra một mặt mà người đời chưa bao giờ nghĩ tới.

Hắn lưu loát làm tuyết cầu, đưa cho Băng Băng. Bởi vì khí lực của Băng Băng khí lực, luôn đánh không, cho dù ngẫu nhiên khí lực lớn điểm, mắt thấy đối phương sẽ trọng kích khi, bọn họ lại linh hoạt né tránh.

Vài hiệp, trên tóc Băng Băng đều dính đầy bông tuyết,tuyết trên mặt hòa tan , cũng không biết lạnh, ngược lại cảm giác thực nóng. Nhưng,ở trong mắt Tấn vương gia cũng là đau lòng . Vì thế, hai người thay đổi vị trí cho nhau, Băng Băng phụ trách làm tuyết cầu, Tấn vương gia phụ trách ném tuyết cầu.

Mà bên kia, Lãnh Nguyệt Sương cùng Dạ Tiêu cũng phối hợp cực có ăn ý, một cái làm, một cái ném. Dưới trời xanh, trên không trung tuyết cầu bay qua bay lại rất náo nhiệt. Mà bốn người nghịch tuyết rốt cục không hề câu nệ, ngay cả Tấn vương gia cùng Dạ Tiêu luôn luôn bất cẩu ngôn tiếu [tính cách nghiêm túc, không nói cười linh tinh] , khi nhìn thấy đối phương bị đánh trúng, cũng nhịn không được “Ha ha” cười to.

Trong lúc nhất thời, tiếng cười tràn ngập sân vốn tịch mịch, bốn người dường như không biết mệt mỏi, chơi suốt hai canh giờ đã sớm qua thời gian dùng bữa .

Thanh thúy thanh âm lộ ra vui sướng đầy cõi lòng: “Các ngươi thua,đầu lão sư rớt rồi!”

Một lời kinh người của Băng Băng, Dạ Tiêu cùng Tấn vương gia đồng thời buồn bực, cái gì mà đầu rớt?

Lãnh Nguyệt Sương không chịu thua nói: “Cánh tay của vương gia không phải cũng rớt một cái sao ?”

Hai đại nam nhân vẻ mặt hắc tuyến, bọn họ đều rất tốt , làm sao có thể…

Tầm mắt đồng thời dời về phía hai bên người tuyết của sói tuyết kia. Nghi hoặc nhìn nhau, hay là, hai cái người tuyết cao bằng một nửa người kia, là bọn hắn?

“Ha ha, dù sao nhóm Lãnh tỷ tỷ các ngươi chính là thua, ngay cả đầu cũng không  bảo vệ tốt.”

“Các ngươi cũng không bảo vệ tốt cánh tay đấy chứ !”

“Đầu rớt, sẽ không phải là người tuyết , thiếu một cái cánh tay vẫn là người tuyết.”

“Ai nói , ta bả đầu ấn thượng, không phải…”

Hai cái đại nam nhân nghe hai nàng nói, ngươi một lời ta một lời, nhất thời dở khóc dở cười. Chỉ là bọn họ lớn như vậy, lúc này đây xem như thật sự tận hứng .

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s