[ Phụ vương yêu nghiệt ] C61


Chương 61 : Làm khó dễ bằng mọi cách

Edit : Sarina

Băng Băng cắn cắn môi, tựa hồ còn chưa hạ quyết tâm cho tới tận khi Ngọc Trúc công tử phất tay áo tựa hồ thật sự phải đi nàng mới nóng nảy, vội vàng quỳ trên mặt đất, thành khẩn nói: “Băng Băng có mắt như mù, ngài đại nhân đại lượng cũng đừng so đo . Cứu người quan trọng hơn, cầu ngài cứu cứu Vương gia phụ thân đi!”

Nói xong, cúi đầu xuống, sống lưng thẳng tắp, không chút sứt mẻ. Sau một lúc lâu không có nghe thấy ai đáp lại, Băng Băng ngẩng đầu, thấy Ngọc Trúc công tử còn đứng ở vị trí cũ,biểu tình trên mặt  có chút quái dị, nàng lại bổ sung nói: “Cứu người một mạng xây 7 cảnh chùa, huống chi người lại là sư phụ của Vương gia phụ thân .”

Trong lòng lại nghĩ, Vương gia phụ thân vì sao lại có một vị sư phụ như vậy, trong sách không phải nói một ngày làm thầy cả đời là cha sao? Tuy rằng muốn hắn làm phụ thân của Vương gia phụ thân, Băng Băng có chút không muốn, nhưng bây giờ nàng không thể so đo này đó.

Lại là trầm mặc, Băng Băng cảm thấy bản thân sắp điên rồi, lại nói: “Gia gia, ngươi liền cứu cứu Vương gia phụ thân đi!”

“Gia gia?” Ngọc Trúc công tử bật cười, “Một ngày làm thầy cả đời làm phụ, đáng tiếc ta Ngọc Trúc không có đứa con như vậy.”

Băng Băng thất kinh, hay là người này biết thuật đọc tâm? Nàng vừa rồi chỉ nghĩ như vậy thôi đã bị hắn đã nhìn ra? Trong lòng kêu to không xong, nàng vừa rồi còn ở trong lòng hung hăng chửi mắng hắn một phen đâu! Cho nên hắn hiện tại không muốn cứu Vương gia phụ thân cũng là bởi vì nhìn ra ý nghĩ của mình?

Nghĩ như vậy , Băng Băng vội vàng cúi đầu xuống, cũng không dám suy nghĩ lung tung nữa.

Một tiếng chim hót vang lên, Ngọc Trúc công tử khẽ thở dài: “Muốn ta cứu Tấn vương gia cũng không phải không thể, chỉ cần ngươi có thể một mình trèo lên đỉnh núi, ta liền lập tức xuất phát.” Nói xong, nhìn nhìn chân trời, lại nói, “Trước khi màn đêm buông xuống, nếu ngươi có thể ở trong canh giờ quy định trèo lên được đỉnh núi, yêu cầu gì, ta cũng sẽ đáp ứng ngươi.”

Cuối cùng một câu cũng là nói với Băng Băng. Băng Băng cắn chặt môi, nâng mắt nhìn thoáng qua đỉnh núi vẫn như trước xa vời, hạ quyết tâm đứng lên.

“Hy vọng ngươi nói chuyện giữ lời !” Kiên định nói, cô bé không nhiều lời nữa, lấy sức tiếp tục trèo lên đỉnh.

Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương giật mình, lập tức hoàn hồn, đồng thời nói: “Nàng vẫn là đứa nhỏ, đã ba ngày rồi chưa được nghỉ ngơi .”

Ngọc Trúc công tử làm bộ thực kinh ngạc, thần sắc vừa chuyển, vui cười nói: “Không là vì nàng thì đồ đệ ta có thể  bị thương sao? Nàng chịu chút đau khổ là đúng .”

Ngọc Trúc công tử nhìn như bình dị gần gũi kì thực không phải, Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương bởi vì hiểu biết điểm này liền lại không nói cái gì . Chỉ có thể dùng ánh mắt mang theo đau lòng cùng thương tiếc nhìn nho nhỏ bóng dáng dần dần đi xa.

Băng Băng càng không ngừng nói cho chính mình, không thể ngừng, dừng lại phụ thân sẽ không cứu được. Chỉ cần mình đến sớm một chút, phụ thân có thể sớm một chút tỉnh lại. Bởi vì có hy vọng, hơn nữa tín niệm,Băng Băng mười tuổi , đã hoàn thành nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.

Bậc thang hơn một ngàn bậc, chờ nàng đi xong đã mệt đến thở không nổi, lại kiên trì nhìn nhìn sắc trời. Sau đó, nói với Ngọc Trúc công tử chờ ở trong này  : “Trời còn chưa tối, ta làm được rồi !”

Ngọc Trúc công tử lộ ra một chút ngượng nghịu, thở dài: “Là làm được nhưng mà, ta hiện tại đi không được a?”

Băng Băng tức giận không chỗ trút, tức giận trừng mắt nhìn hắn nói: “Nói chuyện với ngươi không giữ lời!”

Ngọc Trúc công tử lại bắt đầu giở trò vô lại,đùa dai nói: “Ta đã nói không giữ lời, ngươi có thể làm gì ta chứ ?”

Tay nhỏ nắm chặt, Băng Băng hung hăng thở hổn hển mấy hơi mới dần bình tĩnh, hỏi: “Ngươi còn muốn gì nữa?”

Ngọc Trúc công tử đùa nghịch quần áo mình, lộ ra biểu tình ngượng ngùng, không chút nào không thấy xấu hổ nói: “Ta một năm liền tẩy một lần quần áo, vừa vặn là ngày mai, cho nên…”

“Ngươi!” Băng Băng thiếu chút nữa là tức chết,  dậm chân, nói với Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương: “Hắn căn bản chính là vô lại! Các ngươi thực tin tưởng hắn có thể cứu Vương gia phụ thân sao?”

Dạ Tiêu thần sắc ngưng trọng, Lãnh Nguyệt Sương cũng thực bất đắc dĩ, hai người lại cũng không dám nhìn thẳng Ngọc Trúc công tử. Băng Băng biết Ngọc Trúc công tử là cố ý làm khó dễ bọn họ, nhưng người này cũng quá vô tình dù sao Vương gia phụ thân cũng là đồ đệ hắn, tuy rằng cho tới bây giờ Băng Băng cũng không phải thực tin tưởng.

Đối đãi đồ đệ của mình có thể như vậy sao? Nhưng Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương cũng không cho rằng như vậy khiến Băng Băng cũng hết cách, chỉ có thể mặt dày ức chế cơn tức, “Được rồi, chúng ta giặt cho ngươi!”

“Không phải các ngươi, là ngươi!” Ngón trỏ chỉ vào cô gái,trong mắt Ngọc Trúc công tử tràn đầy ý cười trêu cợt thành công. Sau đó hắn không kiêng nể gì cười ha hả.

Áo trắng hơn tuyết, nguyên bản là người tuấn mỹ vô cùng, ở trong mắt Băng Băng lại hoàn toàn biến thành ma quỷ. Cô khẽ cắn môi, nhịn!

Hết thảy đều là vì Vương gia phụ thân.

Những vì sao lập lòe phản chiếu trên mặt hồ trong vắt. Bên hồ, một thân hình nhỏ bé đang ngồi, đôi tay nhỏ bé sưng đỏ không ngừng chà xát quần áo. Sân to lớn, bóng người nho nhỏ cơ hồ cũng bị bóng đêm cắn nuốt nhưng mà tiếng nước lại đang không ngừng nhắc nhở , đêm nay cũng không yên tĩnh.

Cuối đông nguyên bản rất lạnh, đến ban đêm nhiệt độ trên núi sẽ giảm xuống rất nhiều, nước bên trong ao cũng lạnh băng đến tặn xương. Nhưng mà thời gian lâu ngược lại không cảm giác được lạnh, mà là đau nhức.

Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương đồng thời bị Ngọc Trúc công tử điểm ngủ huyệt, an bài nghỉ ngơi ở trong hai phòng, Ngọc Trúc công tử nói thực rõ ràng, sợ bọn họ âm thầm giúp Băng Băng hơn nữa hắn cũng muốn nghỉ ngơi, cho nên không có biện pháp lúc nào cũng khắc khắc giám sát.

Giao phó xong, hắn liền đóng cửa phòng, tắt nến.

Băng Băng sớm ở trong lòng mắng một trăm lần tên Ngọc Trúc công tử tự cho là thanh cao kia, cảm thấy hận không vơi thậm chí còn hỏi thăm tổ tiên mười tám đời của hắn. Tưởng tượng quần áo trong tay  không phải quần áo mà là Ngọc Trúc công tử sau đó nàng liền càng dùng chà xát, chà xát, chà xát chết ngươi!

Tinh thần ý chí cường đại, một đêm kia, cô gái không hề ngừng lại cho đến khi phía chân trời sáng dần lên.

Cửa sổ hé ra một khe nhỏ, đôi mắt chứa đựng kích động, kinh hỉ, từng đường sáng tinh tường hiện lên cuối cùng hóa thành ý cười vừa lòng. Ngọc Trúc công tử đứng dậy, khoác áo ngoài đi ra.

“Còn chưa giặt xong ? ” Giọng nói không chút để ý mang theo chút thiếu kiên nhẫn.

Băng Băng không ngẩng đầu, ngón tay ma sát tới nỗi đều bỏng rát , nàng máy móc chà xát tẩy quần áo. Màu đỏ tươi thắm rơi vào trong nước nở rộ thành một đóa hoa xinh đẹp.Người dù lạnh lùng tuyệt tình đến đâu thấy cảnh này tất nhiên cũng sẽ động dung.

Trong mắt Ngọc Trúc công tử đau lòng chợt thoáng qua, không nói gì, im ắng tránh ra .

Bầu trời chậm rãi sáng dần lên, mặt trời dần hé lộ. Dạ Tiêu cùng Lãnh Nguyệt Sương lục tục tỉnh lại, cơ hồ không cần nghĩ ngợi, hai người cùng nhau vọt tới bên cạnh ao.

Bốn thùng đựng quần áo đã giặt sạch ở phía sau lưng, trong ao còn ngâm một đống lớn quần áo, lại nhìn khuôn mặt cô gái đã tái nhợt đến nỗi nhìn như trong suốt,  môi cũng không còn chút màu máu. Mà đôi tay nhỏ bé mềm nhũn láng mịn sớm hoàn toàn thay đổi.

Lãnh Nguyệt Sương nháy mắt nước mắt tràn mi mà ra, nàng bắt lấy bàn tay lạnh lẽo của Băng Băng, khóc nói: “Đừng giặt nữa, cứ tiếp tục như vậy, Vương gia còn chưa được cứu chữa, ngươi liền ngã xuống!”

Băng Băng dùng sức giãy ra, không nói gì, ngơ ngác trở lại bên tảng đá tiếp tục máy móc giặt quần áo. Hai mắt vô thần lại mơ hồ có thể thấy được một chút hy vọng sáng rọi. Nàng cố gắng cả đêm, không thể buông tha, tuyệt đối không thể buông tha !

Lãnh Nguyệt Sương đau lòng lau lệ, quản không được nhiều như vậy , cũng ngồi xổm xuống, nắm quần áo bắt đầu giặt. Cũng không ngờ quần áo trong tay  bị người đoạt đi, giọng nói khàn khàn đến cực điểm truyền đến: “Đừng động vào, nếu không, hắn lại bắt bẻ nữa . Nói như vậy ta liền uổng phí khí lực .”

Cô gái thanh âm rất thấp, rất nhỏ, so với mũi kiếm nhọn càng đả thương người, Lãnh Nguyệt Sương khóc hai mắt đẫm lệ mơ hồ, “Ta quản không được nhiều như vậy, ta chỉ biết là Tấn vương gia liều mạng cứu ngươi, nếu ngươi có gì ngoài ý muốn, sự hy sinh của hắn mới là chân chính uổng phí!”

Nói xong, lại chộp tới quần áo, một bên hung hăng gạt lệ, một bên chà xát y phục.

Còn Dạ Tiêu, từ khi sinh tới nay là lần thứ hai rơi lệ. Lần đầu tiên là cha mẹ song song bỏ rơi hắn, khi đó, hắn khóc bất lực. Mà giờ khắc này, hắn là đau lòng, thực đau lòng, cũng rất sợ. Sợ cô gái cứ như vậy mà ngã xuống không tỉnh dậy nữa.

Mặc dù thực cố gắng khắc chế, đôi tay chưa bao giờ run rẩy giờ khắc này lại không kiềm được mà bắt đầu rung rung, cơ hồ bắt không được quần áo.

Ngọc Trúc công tử hành tung quỷ dị, tuy nói chỗ ở là núi Nguyệt Nam nhưng tới nơi này cũng có một tia không xác định. Có thể thấy Ngọc Trúc công tử tự nhiên may mắn, nhưng mà hắn hối hận , kỳ thật hắn có lẽ có thể tìm được giải dược, chỉ là cần nhiều thời gian hơn thôi.

Nhưng hắn thật không ngờ, Ngọc Trúc công tử sẽ làm khó dễ như vậy. Lúc nhìn thấy hắn, tất cả kích động, kinh hỉ, lúc sau đều tiêu biến, chỉ còn lại thật sâu tự trách.

Ngọc Trúc công tử quả thật tính nết quái dị, chỉ là không nghĩ tới sẽ quái dị đến thế này. Khi đó đáng lẽ hắn nên nghe theo lời Băng Băng tiểu thư không cầu hắn!

Hối hận, cũng không có thể quay đầu, giống như Băng Băng nói, không thể không công lãng phí cố gắng. Con ngươi đen nhuốm dần quyết tuyệt, nếu Ngọc Trúc công tử không thể cứu Vương gia, hắn Dạ Tiêu cho dù chết cũng sẽ vì Băng Băng tiểu thư đòi lại công bằng !

Mặt trời lên cao, từng bộ xiêm y tuyết trắng rốt cục chỉnh tề phơi ở trong sân. Mặt trời mùa đông lười biếng treo trên trời, cùng gió lạnh vuốt ve xiêm y.

Băng Băng thật dài thở phào nhẹ nhõm, bởi vì thả lỏng,tất cả mệt mỏi đều bừng lên. Tay chân vô lực, đầu cũng dần choáng váng, nàng theo bản năng vỗ vỗ trán, Lãnh Nguyệt Sương cuống quít  chạy tới, đỡ lấy nàng, trong mắt đau lòng nhìn một cái không xót gì.

Băng Băng miễn cưỡng đứng vững, vội vàng nói với Dạ Tiêu: “Đi tìm Ngọc Trúc công tử đi, chúng ta hiện tại rời đi.”

Nói còn chưa dứt lời, phía sau truyền đến giọng của Ngọc Trúc công tử : “Đều mệt mỏi đi? Cơm dọn xong rồi, ăn cơm trước.”

Giọng điệu cùng thần thái tựa như ba mẹ kêu con cái về nhà ăn cơm. Băng Băng không tỏ ra hòa nhã với hắn, cắn môi, rầu rĩ trừng hắn,tay sưng đỏ theo bản năng nắm chặt.

Dạ Tiêu cũng nghẹn lại, Lãnh Nguyệt Sương đơn giản hừ lạnh một tiếng, nói: “Thanh danh của Ngọc Trúc công tử, đúng là có câu nói nghe danh không bằng gặp mặt, hôm nay ta xem như chân chính cảm nhận được ý nghĩa câu nói đó .”

Ngọc Trúc công tử không để ý cười cười, “Cô nương lời ấy sai rồi,câu gốc là nghe danh không bằng gặp mặt! Ai, ta dậy từ sáng sớm tốt bụng chuẩn bị đồ ăn cho các ngươi, các ngươi thế nhưng như thế không cảm kích thật là khiến ta tổn thương.”

Nói xong, mắt vừa chuyển, như cô gái nhỏ bị ủy khuất thật lớn  điềm đạm đáng yêu nhìn ba người còn thiếu nước không cắn khăn tay, khóc thê thảm.

Băng Băng xem như hiểu được , người này chính là cố ý kéo dài thời gian. Nghẹn liếc mắt nhìn y phục giặt cả một đêm, nàng đột nhiên không còn tức giận nữa, hoặc là nói người bị chọc nóng nảy liền học được đối mặt sự thật.

Băng Băng dẫn đầu đi tới, Dạ Tiêu trong lòng cũng làm một phen đấu tranh tư tưởng. Tất cả võ nghệ của Tấn vương gia, phần lớn đến từ Ngọc Trúc công tử, hắn không có cơ hội so chiêu với Tấn vương gia nhưng cũng biết Tấn vương gia thân thủ lợi hại hơn hắn nhiều. Nhưng mà hắn còn biết Tấn vương gia chỉ học được một nửa của Ngọc Trúc công tử , Ngọc Trúc công tử có bao nhiêu lợi hại là điều không thể tưởng tượng nổi. Nhưng có một chút có thể khẳng định , Ngọc Trúc công tử tất nhiên là có thể giải trừ độc trong cơ thể Tấn vương gia mà hắn tất nhiên cũng không nguyện Tấn vương gia có cái ngoài ý muốn.

Nhưng mà, hắn vì sao phải khó xử Băng Băng tiểu thư? Liền bởi vì Tấn vương gia bị thương là vì bảo hộ Băng Băng sao?

Mang theo cả đầu nghi hoặc, Dạ Tiêu khôi phục thái độ bình thường cũng đi theo.

Lãnh Nguyệt Sương còn đứng tại tại chỗ, oán trách trừng mắt nhìn bóng dáng Dạ Tiêu liếc mắt một cái, có chút xấu hổ, nhưng vẫn là đi theo .

Ngọc Trúc công tử tựa hồ đối kết quả này thực vừa lòng, khóe miệng giơ lên, tâm tình tốt lắm ngân nga tiểu khúc, ở phía trước dẫn đường.

Rẽ trái rẽ phải, ước chừng đi vài phút,vòng vèo làm Băng Băng choáng váng, Ngọc Trúc công tử thanh âm mới truyền đến: “Đến.”

Nhà ăn giản dị, chỉ đặt một cái bàn và vài cái ghế. Trên bàn quả thật bày đồ ăn, còn phi thường phong phú, mùi thơm xộc vào mũi chọc ruột đau. Ba người bọn họ ngày hôm qua chỉ ăn bữa sáng đơn giản, Băng Băng lại suốt đêm giặt đồ. Bởi vậy có thể thấy được, bàn đầy đồ ăn này đối với bọn họ mà nói có bao nhiêu lực dụ hoặc , nhưng mà, có thể nhìn mà không thể ăn cũng là một loại tra tấn.

Trên bàn có ba chén cơm, một chén đen tuyền , không biết là nước canh gì ở trước mặt Băng Băng. Ngọc Trúc công tử nói, nếu Băng Băng tiểu thư không uống thiên hạ khó uống nhất canh, bọn họ chẳng những không có thể ăn cơm, hắn cũng sẽ không đi kinh đô.

Nguyên bản mùi đen tuyền lại quái dị gì đó, Băng Băng cũng không có cảm thấy có bao nhiêu đáng sợ, nếu hơn nữa một ngày này một đêm Ngọc Trúc công tử đối bọn họ làm khó dễ, cho dù không đáng sợ cũng trở nên đáng sợ .

Tên này rốt cuộc muốn thế nào? !

Dưới bàn, Băng Băng nắm chặt tay, âm thầm nói cho bản thân, coi như thành thuốc bệnh cảm tốt lắm! Hoặc là coi như thuốc bổ đi, thấy nàng mệt muốn chết rồi nên Ngọc Trúc công tử cố ý chuẩn bị thuốc bổ bổ thân thể . Nhưng mà,nghĩ là một chuyện mà làm cũng là một chuyện khác.Huống chi, Băng Băng rõ ràng nhìn thấy trong bát kia có gì đó chìm nổi. Nước đen tuyền nổi lên tầng tầng gợn sóng, kia này nọ cư nhiên là sống!

Sức tưởng tượng của con người vô cùng lớn, thứ gì nhìn không rõ lại càng nghĩ ra nhiều loại khả năng, hơn nữa mỗi một loại khả năng đều thực ghê tởm.

Dạ Tiêu sắc mặt phi thường khó coi, hơi hơi động, bên tai truyền đến Ngọc Trúc công tử tốt bụng nói: “Là đặc biệt vì nàng chuẩn bị , ngươi nếu là lộn xộn, coi như nàng tự động buông tha cho, buông tha cho cầu ta Ngọc Trúc công tử đi cứu nàng phụ thân!”

Lãnh Nguyệt Sương lạnh lùng nói: “Đừng quên,phụ thân nàng cũng là đồ đệ của ngươi .”

Ngọc Trúc công tử ánh mắt trợn tròn,môi cong lên, sau một lúc lâu mới cười nói: “Đồ đệ có cũng được mà không có cũng không sao, phụ thân cũng có cũng được mà không có cũng không sao à ?”

Lãnh Nguyệt Sương nghẹn lời, hai má đỏ bừng, đã muốn hiểu biết tính tình Ngọc Trúc công tử , nàng giờ phút này là giận mà không dám nói gì .

Còn Băng Băng tiến hành đấu tranh tư tưởng đến thời điểm kịch liệt nhất, nàng quyết đoán nhắm mắt lại, bắt buộc chính mình cái gì cũng không cần nghĩ liền cầm chén coi như bên trong là ô mai mẹ làm nuốt xuống.

Ánh mắt lại mở ra lúc chất lỏng tràn vào miệng, tràn đầy kinh nghi, cư nhiên là ngọt , cùng nước đường không có khác nhau. Như vậy, này có phải hay không chính là một chén nước đường bình thường ? Nhưng  thứ màu trắng kia là gì ? Không phải sâu sao?

Đầu lưỡi tò mò giao động trong miệng, đụng tới thứ mềm nhũn gì đó.

“Ách…” Cô gái gập người muốn nhổ thứ ghê tởm gì đó ra lại như thế nào cũng phun không được thứ đó đã bò xuống yết hầu rồi !

Còn chuyện gì ghê tởm hơn chuyện biết mình ăn phải sâu ? Băng Băng không nghĩ ra được, mặt lộ rõ vẻ khó chịu khiến Lãnh Nguyệt Sương tức giận trừng mắt nhìn Ngọc Trúc công tử vài lần. Lấy một chén cháo đưa tới miệng Băng Băng, Băng Băng một ngụm nuốt xuống. Lặp lại vài lần mới cảm giác tốt hơn một chút.

Ngọc Trúc công tử vung tay lên, vui vẻ nói: “Đi thôi, đừng chậm trễ bệnh tình của đồ đệ ta!”

Nói xong, đã muốn dẫn đầu đi ra ngoài, Dạ Tiêu nhìn bóng dáng tuyết trắng kia tức giận đến nỗi gân xanh trên trán lộ ra.

“Ơ? Các ngươi không đi sao?” Ngọc Trúc công tử kinh ngạc.

Ba người vẻ mặt hắc tuyến, không hẹn mà cùng nhìn đồ ăn trên bàn đồng thời nuốt nuốt nước miếng. Ở chỗ này ngồi nửa ngày, cảm tình chính là để nhìn xem không cho ăn ?

“Được rồi, là các ngươi muốn ăn , đừng hối hận.” Ngọc Trúc công tử nói xong, quay lưng, nếu là nhìn kỹ sẽ phát hiện, bờ vai của hắn dang run nhè nhẹ, mà nguyên nhân tạo ra kết quả này là…

“Phi!” Lãnh Nguyệt Sương nôn xanh cả mặt, vẫn là cảm thấy không có phun sạch sẽ.

Dạ Tiêu sắc mặt khó coi tới cực điểm, miệng gì đó muốn phun lại phun không được. Muốn nuốt xuống lại phát hiện càng thêm khó khăn.

Băng Băng quyết đoán buông bát đũa, chỉ biết người này không có hảo tâm!

Ba người đen mặt đi ra, Ngọc Trúc công tử cười đến run rẩy hết cả người, chân đi xiêu vẹo, mi phi sắc vũ khiến ba người tức giận đến xém hộc máu.

Xuống núi nhanh hơn lên núi,phụ cận có chỗ ăn,  cũng  không đến mức đói bụng trở lại kinh đô! Ba người trong lòng đồng thời tính toán nhưng mà trên đường trở về mới biết được, Ngọc Trúc công tử ngay từ đầu liền muốn ác chỉnh hoàn toàn.

Kia trầm trọng gánh nặng liền khoát lên Ngọc Trúc công tử yên ngựa thượng, thấy thế nào như thế nào chói mắt. Cũng may, một đường này không phát sinh ngoài ý muốn, ba ngày hành trình ngắn lại nửa ngày,ở ngày thứ ba sáng sớm trời hơi sang, một hàng bốn người rốt cục đến kinh đô.

Gần hương tình khiếp [Là càng đến gần quê hương thì lại càng có chút cảm giác hồi hộp, lo sợ vì lâu rồi chưa về.] đại khái chính là nói cảm xúc hiện tại của Băng Băng, rõ ràng đã đứng ngay ở ngoài cửa nhưng không có dũng khí đẩy ra cánh cửa kia. Vương gia phụ thân liền ở bên trong, đẩy cửa ra có thể nhìn thấy rồi nhưng nàng sợ. Sợ nhìn thấy Vương gia phụ thân như trước là không khí trầm lặng.

Ngọc Trúc công tử đã giải độc cho Tấn vương gia, lúc sau sẽ tỉnh lại. Dạ Tiêu có chút khẩn cấp, dù sao hắn không phải Băng Băng, không biết suy nghĩ của Băng Băng. Hắn chính là muốn xác định xem Vương gia có thật sự đã tốt hơn chưa, nếu là không tốt, hắn…

Thô ráp bàn tay bỗng nhiên đẩy ra cánh cửa mà Băng Băng không dám đẩy ra. Tấn vương gia đã tỉnh, nửa người dựa vào đầu giường chỉ mặc một bộ trung y lộ ra cánh tay gầy gò.

Hai tròng mắt vô thần khi nhìn thấy Băng Băng mới có một ít thần thái, há miệng nhưng không có phát ra tiếng.

Người bên ngoài thấy Tấn vương gia tỉnh lập tức đi bẩm báo Lê quý phi, lại thông tri Lí quản sự, tóm lại, Tấn vương phủ tất cả mọi người công việc lu bù lên nhưng ai cũng đều tươi cười

Băng Băng cảm giác bản thân bị sợi dây thừng vô hình trói buộc, từng bước một đi đến bên giường. Trong lòng rốt cuộc là cảm giác gì nàng không nói rõ được, chỉ là cười không nổi, cũng khóc không được.

Dạ Tiêu đã nhanh chân đến bên cạnh Tấn vương gia, nâng hắn ngồi dậy, lại thấp giọng hỏi một ít tình huống. Từ cửa đến bên giường chỉ cách có vài bước, Băng Băng lại đi thật lâu, cho tới khi Dạ Tiêu đã không còn vấn đề để hỏi nữa, nàng mới đi tới nơi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, môi xanh xao, đôi mắt đen như sưng hơn. Quần áo trên người đã ô uế rất nhiều chỗ, làn váy có nếp gấp,áo lông thỏ đã sờn màu, lôi thôi như ăn xin đã nửa năm chưa tắm.

Tấn vương gia chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, nếu hắn không nhớ lầm,bộ quần áo trên người Băng Băng này là bộ mặc tiết nguyên tiêu ngày đó .

“Băng Băng…” Giọng nói khàn đến cực điểm, Tấn vương gia vô lực vươn tay lại chạm đến không đến cô gái. Cảm giác này rất quen thuộc, tựa như đêm tiết nguyên tiêu đó , sợ hại đột nhiên đánh úp lại khi rơi từ trên cao xuống,sợ đứa nhỏ sau khi rơi xuống sẽ hoàn toàn biến mất.

Lông mi thật dài run lên, mắt to chớp chớp, “Phụ thân!”

Cánh tay ôm lấy cô gái, đôi mắt lãnh khốc nhuốm đầy, cằm gác trên đầu nhỏ, cảm giác ngứa ngáy bù lại đáy lòng lo lắng. Thì ra rơi từ trên cao xuống, nàng sẽ không biến mất vào hư vô.

Chỉ là vì sao luôn luôn có cảm giác thấy nàng đứng ở chỗ cao chỉ sợ nàng biến mất đâu?

Lê quý phi vội vàng tới, nhìn thấy Tấn vương gia an ổn ngồi, rốt cục thở phào nhẹ nhõm. Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng thêm rất nhiều người, mỗi người trong lòng đều có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng mà giờ khắc này ngoại trừ vui sướng cười cười, nói cái gì đều có vẻ dư thừa.

Lan Nhược Thần đã muốn bỏ mạng che mặt xuống, lộ ra nửa khuôn mặt dữ tợn đáng sợ. Cách hai sân, bên kia ồn ào như trước rõ ràng xâm nhập trong tai, một chút tự giễu cười khổ hiện lên khóe miệng.

Cho tới bây giờ, nàng đều là người không được chú ý nhất.

Nay còn có cái gì có thể cưỡng cầu ?

Ánh mặt trời đầu xuân xuyên thấu qua cửa sổ xâm nhập vào đến, loang lổ tinh quang đánh trên mặt đất, nhất thất yên tĩnh, trống rỗng nhiều ra vài phần bi thương.

Bên kia, Lê quý phi thật cẩn thận đẩy đứa nhỏ trong lòng Tấn vương gia, thấy nàng không một chút phản ứng, sắc mặt nhất thời giật mình.

“Sáu ngày, mặc dù là người trưởng thành cũng ăn không tiêu.” Tiếng Dạ Tiêu không lớn, truyền vào tai Tấn vương gia lại như sấm bên tai.

Sắc mặt đọng lại ra đáng sợ tàn khốc, đôi mắt thâm thúy lộ ra khí thế sắc bén: “Sáu ngày? Vì sao không nghĩ biện pháp để nàng nghỉ ngơi!”

Dạ Tiêu cúi đầu xuống, hắn muốn nhưng lại không lay chuyển được Băng Băng.

Rõ ràng rất tức giận lại chỉ có thể nhẹ nhàng buông ra đứa nhỏ, xem xét sắc mặt của nàng cho tới khi cảm giác được kia mỏng manh hô hấp mới thoáng yên lòng. Nhưng mà, vừa nhìn tới trước ngực, đôi mắt lại lộ ra màu máu đáng sợ, thẳng tắp nhìn chằm chằm đôi tay máu me mơ hồ kia.

Thì ra đây là lý do nàng giấu tay ở phía sau lưng ?

Tay nàng làm sao có thể thành ra thế này?

Dạ Tiêu lựa chọn nhắm mắt lại, ánh mắt kia khiến hắn sợ hãi, không cần nhìn thì tốt nhất không nhìn.

“Chà giặt quần áo cả một đêm, nàng…” Muốn trả lời bình tĩnh chút, nhưng mà nghĩ đến tình cảnh đêm đó, câu nói kế tiếp hắn nghẹn ngào nói không nên lời.

Lê quý phi khó tin xem xét Dạ Tiêu, lại dời ánh mắt nhìn Lãnh Nguyệt Sương đang tức giận bất bình, nàng cùng đi với bọn họ hẳn là cũng biết.

“Ngọc Trúc công tử kia quả thực không phải người!” Lãnh Nguyệt Sương đơn giản tổng kết, nhắc tới hắn một câu cũng không muốn nhiều lời, nói nhiều chỉ biết càng khó chịu, vì Băng Băng khó chịu.

Lê quý phi trong lòng lại nghi hoặc, Ngọc Trúc công tử cứu Tấn vương gia, nàng tất nhiên cảm kích, huống chi Ngọc Trúc công tử cũng là sư phụ Tấn vương gia . Nếu muốn thỉnh hắn rời núi cứu trị Tấn vương gia hẳn là không khó, nhưng nhìn  biểu tình của bọn họ tựa hồ cực kỳ bất mãn Ngọc Trúc công tử . Nhìn nhìn lại tay Băng Băng tim nhịn không được đập nhanh  giống như bản thân cũng bị thương vậy.

“Là Ngọc Trúc công tử làm khó dễ các ngươi?” Lê quý phi mang khăn tay tới, vừa nhẹ nhàng chà lau vết máu trên tay Băng Băng  vừa hỏi.

Lãnh Nguyệt Sương hừ lạnh một tiếng, không nói gì cũng đã dùng biểu tình mãnh liệt khiển trách Ngọc Trúc công tử tra tấn Băng Băng.

Tấn vương gia sắc mặt khó coi tới cực điểm, nếu không phải toàn thân vô lực đại khái sẽ tìm Ngọc Trúc công tử tính sổ. Nhớ tới lúc mình bái sư, hắn đã sớm hiểu được, vết thương của Băng Băng  cùng Ngọc Trúc công tử có liên quan tới nhau. Nay nhìn đôi tay kia chỉ cảm thấy ngực nghẹn lại không hô hấp nổi

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s