[ Phụ vương yêu nghiệt ] C62


Chương 62 : Thu đồ đệ thực khó khăn

Edit : Sarina

Băng Băng ngủ suốt một ngày một đêm, Tấn vương gia vẫn ôm nàng, nhìn trong lòng cô gái đau lòng tột đỉnh.

Nàng chỉ là một đứa bé mười tuổi, sáu ngày không ngủ tốt, sáu ngày không ăn no. Nàng làm thế nào có thể chịu đựng nổi ?

Tín niệm sao? Tín niệm đó có liên quan tới mình ?

Tấn vương gia cảm thấy chính mình là lo sợ không đâu hoặc là nói Đại Hạ Quốc Tấn vương gia cũng có thời điểm không tự tin nhưng mà hắn là hy vọng , hy vọng cô gái là vì hắn mới cam nguyện thừa nhận những khổ sở đó.

Lúc Băng Băng tỉnh lại đã là hoàng hôn ngày hôm sau .

Trong phòng thực im lặng, Tấn vương gia dựa vào gối đầu nhắm mắt dưỡng thần, một cánh tay khoát sau đầu Băng Băng. Băng Băng mở mắt ra liền nhìn thấy Vương gia phụ thân đang ở bên cạnh, không khỏi nhìn xem ngây ngốc. Bên mặt giống như tác phẩm điêu khắc, đường cong uyển chuyển, mũi thẳng, bạc môi mím lại , lúc nhắm mắt mất đi ngày thường nghiêm khắc lãnh khốc hơn vài phần nhu hòa.

Ánh chiều tà chiếu vào bên mặt hoàn mỹ như được phủ thêm tầng phấn trông rất đẹp mắt.

Là lần đầu tiên gần gũi như vậy cẩn thận nhìn bộ dáng Vương gia phụ thân , Băng Băng ở trong lòng cảm thán một câu, thật sự thực yêu nghiệt. Nhưng mà nàng không muốn người khác cũng thấy Vương gia phụ thân không phòng bị lúc này.

Rất kỳ quái, ngủ lâu như vậy thế nhưng không có cảm thấy đói? Được rồi, không đói bụng thì phải nghĩ nên xử lý Lan Nhược Thần như thế nào đây ? Băng Băng nằm thẳng , mày hơi hơi nhăn lại,tròng mắt trong suốt vòng vo vài vòng cũng không nghĩ ra biện pháp tốt được. Kỳ thật nàng lo lắng Vương gia phụ thân nếu biết Lan Nhược Thần là có mục đích tiếp cận khẳng định sẽ rất tức giận. Mà khi Vương gia phụ thân tức giận thì phi thường đáng sợ, đương nhiên đối Băng Băng là cái ngoại lệ.

Lan Nhược Thần hẳn là thực đáng thương đi? Không biết nơi này đại phu có thể hay không chỉnh dung, hoặc là có thể hay không cấy ghép da ? Dạ Tiêu nói nửa bên mặt Lan Nhược Thần đều bị hủy, nàng cầm kỹ cao siêu tay phải cũng bị hỏa dược phế đi. Người xinh đẹp như vậy, từ đám mây ngã xuống đáy vực hẳn là sẽ thực thương tâm đi?

Nhớ tới lúc trước khi nàng rời đi đánh nàng một bạt tai, trong lòng lại hối hận.

Kỳ thật, Băng Băng còn không biết thế giới này, còn không biết Lan Nhược Thần đã là tử tội. Trong thời gian một ngày, Dạ Tiêu chẳng những tra ra thân phận chân thật của Lan Nhược Thần còn tìm ra được án tử đã phủi bụi.

LúcLê quý phi biết được chân tướng, tức giận thiếu chút nữa làm mất hình tưởng bản thân,  muốn chạy đi tìm Lan Nhược Thần tính sổ. Hoàng đế vỗ vỗ tay nàng, an ủi nói: “Không phải đã muốn điều tra ra sao? Không có việc gì, Tấn nhi không có việc gì rồi.”

Lê quý phi ai oán nhìn hoàng đế một cái, nói: “Tấn nhi nếu không vừa ý ai, chúng ta không nên ép hắn thành thân .”

Hoàng đế thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu lại thận trọng gật gật đầu, ánh mắt nhìn về sân đối diện, lo lắng hỏi: “Băng Băng thật sự không có việc gì chứ ? Đừng để Tấn nhi tốt lên lại có người khác gục.”

Dạ Tiêu vội vàng đáp: “Băng Băng tiểu thư là mệt mỏi, nghỉ ngơi mấy ngày là được, không có trở ngại.”

Nói tới Băng Băng, Lê quý phi cũng là vẻ mặt đau lòng nói: “Đứa nhỏ này chịu không ít khổ, để cho nàng ngủ nhiều chút. Nghe Dạ Tiêu nói, lần này cũng nhờ Băng Băng nếu không sẽ thỉnh không được Ngọc Trúc công tử kia!”

Câu sau rõ ràng có hương vị làm nũng với hoàng đế, Dạ Tiêu thức thời lui ra ngoài, chừa lại không gian cho hoàng đế cùng Lê quý phi. Tấn vương gia khôi phục,tâm tình mọi người  tự nhiên cũng đi theo tốt lắm, Lê quý phi lo lắng vài ngày lúc này cần hoàng đế an ủi.

Hoàng đế nghe vậy, nhíu mày không nói gì, hiển nhiên cũng phá lệ coi trọng Ngọc Trúc công tử. Đúng lúc này,cửa phòng đóng chặt bị đẩy ra, Tấn vương gia nắm tay Băng Băng đi ra.

Hoàng đế lập tức cười hớ hớ đi qua đi, không đợi hai người hành lễ, trực tiếp ôm lấy Băng Băng, “Về sau nhưng đừng hồ nháo , trời giá rét đông lạnh , đông lạnh hỏng rồi sẽ không đẹp.”

Băng Băng cười cười, ôm cổ hắn vô cùng thân thiết nói: “Cám ơn hoàng gia gia quan tâm, Băng Băng không có việc gì.”

“Đói bụng rồi chứ ? Nghe nói ngươi chưa ăn cơm liền ngủ…”

“Ân, hoàng gia gia không nói cũng không để ý, vừa nói đói, giống như thật sự rất muốn ăn cái gì.”

“Ngươi hoàng gia gia cũng chưa ăn đâu, cùng nhau đi!”

Lê quý phi vui mừng nhìn ,một già một trẻ rời đi, than một tiếng, kêu  Tấn vương gia cùng ăn.

Băng Băng ăn lang thôn hổ yết khiến người chung quanh nhìn hết hồn cộng thêm lòng chua xót. Toàn bộ nhà ăn chỉ nghe thấy tiếng hoàng đế, Lê quý phi, Tấn vương gia một tiếng tiếp một tiếng : “Ăn chậm một chút…”

Lí quản sự cảm động lau lệ, đối Ngọc Trúc công tử ở phòng khách thiếu một chút hảo cảm, có nên bỏ chút gì vào đồ ăn hắn không ? Nhìn xem,Băng Băng tiểu thư đều bị tra tấn thành cái dạng gì ?

Mà Vương đại thẩm ở phòng bếp, nghe nói nha hoàn gã sai vặt đàm luận, quyết đoán đổi thịt xào ngon lành chuẩn bị cho Ngọc Trúc công tử  thành rau dưa. 

Nha hoàn gã sai vặt cũng thực rõ ràng đem bất mãn trong lòng  biểu hiện ra ngoài,  phòng không người quét tước, tắm rửa quần áo cất lung tung  trong tủ quần áo,khi dọn dẹp đồ ăn thừa cố ý không cẩn thận đánh nghiêng làm dơ ghế đương nhiên là không có người dọn !

Ngọc Trúc công tử ở hai ngày rốt cục ý thức được chính mình đắc tội người không nên đắc tội ! Hắn lần đầu tiên biết sức mạnh quần chúng lớn như vậy.

Có chút buồn rầu cũng có chút bất đắc dĩ hòa hảo cười,đứa nhỏ kia kỳ thật thật sự thực không sai.

Đứng ở trong sân cảm thán đãi ngộ của mình gần đây, cuối cùng ra kết luận nếu muốn ở lại Tấn vương phủ, phải nịnh bợ Băng Băng !

Đang nghĩ tới liền nhìn thấy đoàn người đi ngang qua cửa, đi tuốt đàng trước mặt là đứa nhỏ kia. Ngọc Trúc công tử do dự một phen quyết định đi theo xem.

Lan Nhược Thần mặc y phục màu nâu đơn giản, nghe được mọi người khởi binh vấn tội tiến vào, nàng cũng không tính vì biện hộ cho nên vẫn duy trì tư thế đứng thẳng phía trước cửa sổ ngẩn người.

Tấn vương gia thâm thúy con ngươi chớp động sát khí, Băng Băng kéo kéo tay hắn chỉ, trong suốt đôi mắt bên trong chỉ có thương tiếc cùng không đành lòng. Mặc dù đã biết thân thế cùng mục đích của nàng, Băng Băng cảm thấy vẫn là có thể tha thứ nàng. Dù sao, đã là chuyện quá khứ rồi, ai chưa từng có quá khứ đâu?

Thanh thanh yết hầu, cô gái thanh thúy âm thanh vang lên: “Ngươi đi đi, về sau đừng xuất hiện ở kinh đô .”

Lan Nhược Thần cười lạnh một tiếng, xoay người, bày ra bộ mặt dữ tợn của mình trước mặt mọi người,đôi mắt kia sớm không còn dịu dàng động lòng người, “A! Thu hồi lòng tốt giả dối của ngươi đi. Muốn chém muốn giết muốn làm gì cũng được, ta không tin các ngươi sẽ thật sự buông tha ta.”

“Quả thật sẽ không bỏ qua ngươi, phụ thân ngươi ăn hối lộ trái pháp luật, tội ác chồng chất… Nếu không phải Băng Băng tiểu thư, ngươi cũng sống không tới hôm nay!” Dạ Tiêu lạnh lẽo giương mắt nhìn.

Lan Nhược Thần chỉ cười, trong mắt ác độc cũng không có bởi vì bọn họ nói muốn tha mình mà giảm bớt nửa phần, nàng có thể trách ai đây ? Trách phụ thân đã chết hay trách vận mệnh bất công ?

Còn sống rời khỏi nơi này ai sẽ biết bên ngoài chờ đợi nàng vẫn là đường chết. Đã hoàn toàn buông tha cho hy vọng sống, trước khi chết còn phải để kẻ thù đồng tình mình sao ?

Lan Nhược Thần điên rồi,từ lúc nàng vào kinh thần chí cũng đã điên cuồng bị hận thù tra tấn.

Chưởng phong như điện, thân hình giống như quỷ mỵ, trong nháy mắt hợp lại toàn lực ra một chưởng cách Băng Băng chỉ có hơn vài thước. Tấn vương gia, hắn không phải để ý đứa nhỏ này nhất sao ? Giết không được hắn cũng phải kéo theo một người chôn cùng để cho dù đến địa phủ cũng không cô độc .

Tấn vương gia cùng Dạ Tiêu đồng thời sợ hãi, ai cũng thật không ngờ công phu của Lan Nhược Thần sẽ cao như thế. Tấn vương gia tuy rằng đứng bên cạnh Băng Băng nhưng mà thân thể hắn còn chưa hồi phục như cũ, hành động không nhanh nhẹn như khi trước chỉ có thể dùng thân thể đi ngăn cản.

Chỉ mành treo chuông, bóng dáng tuyết trắng chợt lóe mà qua, Lan Nhược Thần ngã xuống đất, khóe miệng chảy ra vết máu, trừng mắt lạnh lùng nhìn người đột nhiên xuất hiện.

Ngọc Trúc công tử quyệt miệng, có chút tức giận nói: “Người ta đã nói muốn thả ngươi, ngươi còn ra tay, quả nhiên là muốn chết sao?”

Đến Tấn vương phủ hai ngày, chuyện cùng người ở Tấn Vương phủ, hắn Ngọc Trúc công tử tự nhiên hiểu biết tường tận. Tuy rằng cũng có chút không ủng hộ cách làm của cô gái lại cảm thấy đương nhiên. Đứa nhỏ kia nhìn không giống người tâm ngoan thủ lạt, cũng chỉ có đứa nhỏ này có thể được hắn lưu tâm.

Băng Băng kinh hồn chưa kịp trấn định theo bản năng nắm chặt bàn tay Vương gia phụ thân nhìn Lan Nhược Thần, bình tĩnh nói: “Chúng ta thật sự sẽ không giết ngươi, ta nói rồi chỉ cần phụ thân không có việc gì sẽ thả ngươi.”

Lan Nhược Thần lau máu nơi khóe miệng, cười nhạo nói: “Thả ta, muốn cho ta cảm kích ngươi sao? Ta đã bị hủy dung, ngay cả tay phải cũng bị phế đi, thân thể tạn tạ thế này còn sống để nhận người đời cười nhạo sao?”

Băng Băng nhắm chặt mắt, nàng còn có thể nói cái gì? Nàng đã muốn cố gắng cầu xin sự tha thứ của hoàng gia gia , nàng đã muốn tận tâm hết sức , người khác không chịu nhận hẳn là cũng chả phải vấn đề của nàng ?

Nghĩ như vậy , Băng Băng cũng không muốn ở lâu, xoay người đi ra ngoài, kế tiếp bọn họ muốn xử lý như thế nào liền xử lý đi, nàng không muốn nhìn cũng không muốn biết.

Đi tới cửa, Băng Băng dừng lại,lựa chọn đáp lời.

“Ở chỗ ta sống cho dù là người thiếu tay thiếu chân cũng sẽ cố gắng mà sống. Sinh mệnh thực đáng quý, con người khi còn sống chỉ có một cơ hội, ngươi đã muốn dễ dàng buông tha cho thứ quý giá nhất của mình, ta cũng không thể nói gì hơn. Mọi người đều có lúc phạm sai lầm, có thể đúng lúc nhận sai rồi, hối lỗi đúng lúc không phải tốt lắm sao?”

“Còn có, ngươi thật sự sẽ sát hại phụ thân sao? Mấy ngày nay ngươi luôn luôn ở trong vương phủ, có rất nhiều cơ hội để ra tay nhưng mà ngươi không làm gì cả. Vì sao lúc chúng ta muốn thả ngươi, ngươi lại không tin đâu?”

Giọng cô gái không lớn, ngữ khí cũng thực bình tĩnh, những lời này phát ra từ miệng nàng mặc dù có chút khó tin, lại cảm thấy phi thường tự nhiên, giống như nàng vốn nên hiểu được này đó đạo lý, không có một chút ít làm ra vẻ.

Ngọc Trúc công tử híp mắt lại đánh giá cô gái, tổng cảm thấy trên người nàng có quang hoàn lượn lờ. Không khỏi, hơn tâm động .

Phòng im lặng một lát, Lan Nhược Thần không xác định hỏi: “Ngươi nói thứ quý giá nhất của mình là sinh mệnh sao ?”

Băng Băng không chần chờ gật gật đầu. Nàng đi vào thế giới này, mặt dày mày dạn bám lấy Vương gia phụ thân, không phải vì tồn tại sao ? Nàng muốn sống ,như vậy những người yêu nàng sẽ không thương tâm.

Lan Nhược Thần nở nụ cười, lúc này không phải cười lạnh cũng không phải cười nhạo, mà là cười đắc ý.”Tấn vương gia, kỳ thật nàng cũng không hơn gì cái này, ngươi ở trong lòng nàng không quan trọng bằng bản thân nàng. Nhưng còn ta đâu? Ta đã tính buông tha cho tất cả…”

“Buông tha cho tất cả ? Ngươi đã muốn buông tha cho tất cả còn có thể có gì nữa sao? Người một khi đã chết cái gì cũng không còn.” Băng Băng thanh âm đề cao một chút, hay nói giỡn, nàng hảo ngôn khuyên bảo, đối phương lại thừa cơ phá hư quan hệ của nàng với phụ thân !

Người này nàng không giúp! Chẳng những không giúp,còn lôi kéo Vương gia phụ thân cùng nhau đi!

Về phần kết quả cuối cùng của Lan Nhược Thần , Băng Băng quả nhiên là không có nghe, bởi vì, hai ngày nay nàng cũng thực phiền.

Vừa mới được rảnh rỗi, một miệng trà còn không có đưa đến bên miệng, bóng dáng trắng chán ghét kia tựa như âm hồn bất tán lại bay tới trước mắt.

Ngọc Trúc công tử một tay chống cằm, tay kia thì nhẹ nhàng gõ bàn, lộ ra một bộ cực phẩm háo sắc, nhìn Băng Băng nói: “Tiểu Băng Băng a, ngươi liền theo ta đi! Ngươi xem xem, ta ngọc thụ lâm phong, tài hoa hơn người lại nổi tiếng ,một chút cũng sẽ không ủy khuất thân phận của ngươi.”

“Phốc…” Một miệng trà đều phun lên quần áo tuyết trắng, trước ngực ẩm ướt một mảng lớn còn để lại thản nhiên dấu trà. Ngọc Trúc công tử tiếc hận nhìn lại quần áo dơ bẩn, bên tai truyền đến lời của Băng Băng: “Tự mình giặt, đừng làm phiền nha hoàn trong phủ, ngươi chỉ là người ngoài thôi…”

Nói xong, cũng không để ý tới Ngọc Trúc công tử sững sờ tại chỗ, lập tức rời khỏi.

Ngọc Trúc công tử bi thương hô to một tiếng: Còn có thiên lý sao ? Chưa thấy qua người xui xẻo như hắn !

Khụ khụ, đừng nghĩ nhầm, người ta Ngọc Trúc công tử không phải là muốn thu Băng Băng làm đồ đệ sao? Không, phải nói hắn muốn bái Băng Băng làm đồ đệ, người ta Băng Băng nhưng là một chút cũng không muốn !

Ngẫm lại,Ngọc Trúc công tử làm người thật là có chút khiến người lo lắng, muốn thu đồ đệ, tiền đồ kham ưu a!

*

Chim chóc vui vẻ hót, mặt trời đã lộ ra hơn nửa.

Băng Băng ngáp một tiếng mơ mơ màng màng nhìn Tiểu Vụ, cả đầu mơ hồ, nhưng là nhìn ra một chút đoan trang. Hôm nay Tiểu Vụ hình như tới hơi sớm?

“Băng Băng tiểu thư, tối hôm qua ngủ ngon sao?” Tiểu Vụ mang tới quần áo, vừa giúp Băng Băng mặc vừa cười hỏi.

Băng Băng nháy mắt mấy cái, thanh âm giống nhau, thần thái giống nhau, bộ dáng cũng giống nhau… Trước mắt sáng ngời, rốt cục phát hiện chỗ không giống—— chiều cao, Tiểu Vụ tỷ tỷ không có cao như vậy !

Băng Băng kinh ngạc nhìn bóng người phản chiếu trên gương, nhìn ngón tay thon dài kia, linh hoạt chải tóc nàng rất nhanh đã trang trí tốt. Nhíu mày: quả nhiên không phải chân chính Tiểu Vụ, người kia…

“Nha, Băng Băng tiểu thư thực xin lỗi, ta…” Tiểu Vụ luống cuống tay chân thu thập hộp son bị đánh rơi, lấy khăn tay ra lau bột phấn son dính vào trên y phục,ngón tay thon dài trắng nõn thế nhưng nhân cơ hội vuốt ve gáy mềm nhũn của Băng Băng.

Băng Băng ngẩn người, có chút không hiểu tình huống, phía sau liền truyền đến tiếng gầm trầm thấp nổi giận : “Đi ra ngoài!”

Tấn vương gia nghiêm mặt, trong đôi mắt chứa đựng lửa giận, gắt gao nhìn chằm chằm người có vẻ là Tiểu Vụ. Thuật dịch dung của Ngọc Trúc công tử tuyệt đối đạt tới đỉnh cao, đủ có thể lấy giả làm thật, nhưng mà chưa từng lừa được hỏa kim tinh của Tấn Vương gia.

Băng Băng quay đầu nghi hoặc nhìn nhìn Tấn vương gia lại nhìn Tiểu Vụ, ánh mắt chớp chớp. Người trước mắt lập tức thay đổi dung nhan, lộ ra khuôn mặt thanh lệ.

“Hóa ra là ngươi ! Ngươi đồ trứng thối!” Băng Băng rống lên một tiếng, cảm thấy chưa hết giận thuận tay cầm lấy cây lược gỗ ném qua.

Ngọc Trúc công tử lui ra phía sau, nhẹ nhàng tiếp được cây lược gỗ, hướng Băng Băng nháy mắt mấy cái nói: “Ta có phải hay không rất lợi hại? Muốn bái ta làm thầy sao?”

Băng Băng mày mặt càng nhăn , trừng mắt Ngọc Trúc công tử, hèn mọn nói: “Lại lợi hại cũng sẽ không bái ngươi làm sư phụ!”

“Ai nha, tiểu Băng Băng, ngươi đã uống canh bái sư của ta rồi .” Ngọc Trúc công tử khó xử nhìn chằm chằm cô gái, lại nói, “Nếu không, ngươi nhổ ra đi, nhổ ra, ta sẽ không dây dưa ngươi .”

Băng Băng tức giận đến nghẹn thở, “Là ngươi muốn ta uống , ta làm sao mà biết thứ đó là cái gì?”

“Hiện tại không phải đã biết thôi.” Quyến rũ cười, Ngọc Trúc công tử mặc vương phủ nha hoàn quần áo, này cười mười phần một cái nũng nịu nữ nhi dạng.

Băng Băng chỉ cảm thấy ghê tởm trong lòng, không để ý tới Ngọc Trúc công tử, tránh đi hắn đi đến bên người Tấn vương gia .Hé ra  khuôn mặt đáng yêu tươi cười, lấy lòng kéo kéo ống tay áo của hắn, nói: “Phụ thân dạy ta học chữ đi.”

Bàn tay truyền đến cảm giác mềm nhũn, trong lòng cơn tức lập tức giảm hơn phân nửa, không nói gì nắm tay nàng rời khỏi phòng.  Ngọc Trúc công tử bị lơ đi ngơ ra. Hảo ngươi cái Tấn vương gia, tốt xấu ta còn là sư phụ ngươi đi! Thế nhưng như vậy không biết lớn nhỏ!

*

“Băng Băng tiểu thư, nước ấm chuẩn bị tốt .”

Tiểu Cửu cười khanh khách đi tới, Băng Băng theo bản năng nhìn nhìn chiều cao của nàng, cảm thấy lần này không phải giả mới yên tâm mà đi theo vào phòng tắm.

Bể thật lớn nóng hôi hổi, mùi thơm ngào ngạt. Trong ao cô gái cầm ca nước thản nhiên tự đắc xối lên người. Miệng vui vẻ ngân nga, chân nhỏ nghịch ngợm đạp nước, đột nhiên, tất cả động tác của nàng đều dừng lại.

Người đối diện kia như thế nào càng nhìn càng giống tên hỗn đản Ngọc Trúc ? !

Khuôn mặt vui vẻ nháy mắt âm u, hai mắt hồng lên, nghiến răng nghiến lợi: “Có biết hay không ta đang tắm? !”

Mặc quần áo Tiểu Cửu, cao bằng Tiểu Cửu cũng là khuôn mặt của Ngọc Trúc công tử! Cái này khiến Băng Băng có thể không tức giận sao? Cũng may hơn phân nửa người nàng đều giấu ở trong nước, nếu không thì không phải bị Ngọc Trúc công tử nhìn sạch sẽ ? !

Ngọc Trúc công tử quyệt miệng, nhất thời bị cô gái cười khẽ đáng yêu biến thành thần trí không rõ, mới bại lộ thân phận. Nhưng mà, nói lại, làn da cô gái thật đúng là tốt, mặc dù không có tới gần tựa hồ cũng có thể cảm giác được xúc cảm mềm mại co dãn. Ngọc Trúc công tử vội vàng xoá sạch ý nghĩ vô vị đáng khinh, rất nhanh lui ra ngoài.

Băng Băng hồng mắt theo dõi bóng dáng hắn, thẳng đến hoàn toàn nhìn không thấy , mới thu hồi ánh mắt, căm giận nói thầm: “Sắc lang!”

“Đúng rồi, có chuyện ta muốn cùng ngươi thương lượng một chút.”

Đúng là âm hồn bất tán thanh âm truyền đến, Băng Băng ngẩng đầu, ánh mắt như kiếm bắn xuyên qua.

“Nếu ngươi không làmđồ đệ ta, ta liền nói chuyện này cho Tấn vương gia.” Ngọc Trúc công tử nói xong, nhún nhún vai, có chút bất đắc dĩ nói.”Ta cũng vậy không có biện pháp a, ai kêu ta chính là thấy ngươi tắm rửa !”

Hai tay trong nước nắm chặt, móng tay đã muốn đâm vào làn da cũng hồn nhiên không phát hiện. Băng Băng hung hăng trừng hắn, khó thở quát: “Có bản lĩnh ngươi nói đi, Vương gia phụ thân sẽ không bỏ qua ngươi!”

Tấn vương gia đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha Ngọc Trúc công tử, là sư phụ lại như thế nào, hắn nhìn thân thể Băng Băng , liền chuyện này cũng đủ làm Tấn vương gia nổi giận.

Ngọc Trúc công tử chỉ cảm thấy phía sau lưng nóng rực, trong lòng lại toátmồ hôi lạnh, chậm rãi xoay người, chưakhông kịp phản ứng liền đã trúng một chưởng.

Ánh nến lay động, trong phòng tắm liền nhìn thấy hai bóng người cao thấp toát ra, tay áo tung bay bắn bay bọt nước. Băng Băng kinh hô một tiếng, vội vàng lui cơ thể vào sâu trong nước hơn nữa.

Phòng tắm của nàng cư nhiên có hai nam nhân đang đánh nhau!

Tức giận , phi thường tức giận!

“Đều cút ra ngoài cho ta !” Đinh tai nhức óc điên cuồng hét lên, hai vị nam nhân đang đấu túi bụi ngẩn người, đồng thời dừng lại.

Ngọc Trúc công tử muốn quay đầu nhìn cô gái trong bể muốn nói một tiếng thật có lỗi, Tấn vương gia lại nhìn rõ ý đồ của hắn , kéo hắn rời đi !

“Ngươi đều thấy ?” Trong giọng nói chứa nồng đậm mùi thuốc súng.

Ngọc Trúc công tử mồ hôi ướt đẫm, bối rối vô thố vội vàng lắc đầu phủ định, “Ta không thấy gì cả, lúc nàng cởi quần áo ta không ở đó.” Nói xong,  liếc mắt nhìn ánh mắt Tấn vương gia, thấp giọng nói thầm, “Không phải là cái đứa nhỏ sao? Nhìn thì có làm sao?”

Một quyền vừa muốn bay qua, Ngọc Trúc công tử vội vàng nhượng bộ lui binh,  thề độc: “Nếu ta nhìn thấy, dung nhan sẽ xấu xí, hai mắt mù, mồm miệng không rõ, toàn thân tê liệt, giống như phế nhân!”

Nói xong, lại vụng trộm ngắm nhìn ánh mắt Tấn vương gia đột nhiên cảm giác bản thân làm người quá thất bại, bị đồ đệ trèo lên đầu không nói, muốn thu cái đồ đệ đều gian nan như vậy! Nhưng mà hắn này đồ nhi không phải đối giống cái không cảm giác sao? Như thế nào khẩn trương cô gái kia như thế?

Hấp dẫn, hấp dẫn, quả nhiên hấp dẫn!

Ngọc Trúc công tử hồn nhiên không phát hiện mình cười có bao nhiêu đáng khinh, nhìn chằm chằm Tấn vương gia. Tấn vương gia chỉ cảm thấy lông toàn thân đều dựng thẳng lên ! Nghẹn liếc mắt nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Ta đồng ý ngươi làm Băng nhi sư phụ.”

Ngọc Trúc công tử lộ ra sắc mặt vui mừng, bộ dáng giống như đứa trẻ được thưởng kẹo. Đứa nhỏ kia rất nghe lời Tấn vương gia, để hắn ra mặt khuyên bảo cô gái, hắn cũng sẽ không cần phát sầu . Nhưng mà đối phương ngữ phong đến đây cái đại chuyển biến, Ngọc Trúc công tử rõ ràng cảm giác không ổn.

“Ngươi phải bảo đảm nàng học xong phải hơn xa ngươi!”

Gió đêm nay hình như lạnh hơn đêm trước, Ngọc Trúc công tử ngây ngốc đứng tại chỗ, rùng mình một cái. Nhìn lên bầu trời, vẻ lo lắng thật mạnh, tựa hồ như vĩnh viễn không thể thấy mặt trăng nữa.

Không biếtlà tinh thần xảy ra vấn đề hay là hắn có khuynh hướng thích bị ngược mà ngay cả bản thân cũng không biết ? Ngọc Trúc công tử thật sâu thở dài, suy sút gục đầu xuống.

Coi như gặp hạn đi !

Ai kêu hắn cố tình gặp gỡ Tấn vương gia cùng Băng Băng đâu? Cái loại duyên phận này, thật đúng là khiến người khó hiểu.

Các nàng quăng bom nào /(= w =)/

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s